Ngày hôm sau.

Sau khi ngắm biển mây bình minh, các quản lý của tập đoàn Minh Sơn Gia được Dương Thụ Hàng đưa đi tham quan các bản làng khác. Quý Bình tự mình đưa Chu Hoằng Triết đi xem mảnh đất mà nhà họ Thời đã thầu. Ngô Trình Trình định đi theo, nhưng bị một ánh mắt hung dữ của Quý Bình “đuổi” xuống núi.

Về trường ngủ bù đến tận chiều, cô đói bụng thức dậy nấu một gói bún ốc Liễu Châu. Bún vừa chín tới, Lai Phúc ngoài cổng sủa váng lên, nhìn ra thì thấy Quý Bình đang dẫn Chu Hoằng Triết đi vào.

Thấy Ngô Trình Trình búi tóc củ tỏi, đeo kính gọng to trông ngơ ngơ ngác ngác, chẳng còn chút khí chất ngự tỷ nào, Chu Hoằng Triết không nhịn được trêu chọc: “Cái kính này không được đâu cô giáo Ngô ơi, dìm nhan sắc quá.”

Anh ta tháo chiếc kính gọng bạc của mình ra: “Đeo thử cái của tôi này, đảm bảo đẹp.”

Được đại gia tặng kính, Ngô Trình Trình nghĩ không nên từ chối tấm thịnh tình nên định đưa tay nhận lấy. Nhưng Quý Bình đã nhanh hơn một bước, anh giật lấy chiếc kính rồi nói: “Đeo cái này vào là cô ấy chẳng thấy đường xá gì đâu. Cô giáo Ngô cận nặng lắm.”

“Cận thật à?” Chu Hoằng Triết lộ vẻ tiếc nuối: “Tôi cứ tưởng cô giáo Ngô cũng đeo kính không độ giống tôi chứ.”

Quý Bình mất kiên nhẫn nhét trả chiếc kính vào tay bạn mình, anh đi lướt qua Ngô Trình Trình, tiến thẳng vào trong trường.

Chu Hoằng Triết hớn hở nhìn con Lai Phúc đang sủa theo Quý Bình: “Cậu xem, đến con chó cũng không ưa nổi cái vẻ kiêu ngạo của cậu, chẳng chào đón tí nào.”

Quý Bình phớt lờ. Ngô Trình Trình không biết họ là bạn học, cô thắc mắc: Hai người này thân nhau thế sao?