6 giờ sáng, Chu Tuệ chuẩn bị mở mắt, cô bật dậy vệ sinh cá nhân và bắt đầu công việc. Ngày qua ngày, cô thức dậy vào đúng khung giờ này, đồng hồ sinh học chính xác đến mức chẳng cần tới báo thức. Suy cho cùng, thói quen chính là chiếc đồng hồ báo thức chuẩn xác nhất.
Chu Tuệ rửa mặt bằng nước lạnh, cô búi mái tóc đen dài lên một cách giản dị rồi vội vàng xuống bếp. Số gạo nếp ngâm từ tối qua đã đạt đến độ nở như ý, cô khẽ mỉm cười hài lòng rồi nhanh tay chuẩn bị nhân thịt.
Hôm qua Mạnh Hoán Bạch nói anh muốn ăn bánh nếp viên, đây vốn là món sở trường của cô. Anh sắp chạy bộ buổi sáng về rồi, cô phải chuẩn bị xong xuôi mọi thứ trước lúc đó.
7 giờ rưỡi, Mạnh Hoán Bạch bước vào cửa đúng giờ. Chu Tuệ cũng vừa lúc bày biện xong một bàn đồ ăn sáng thịnh soạn: bánh nếp viên, cháo thịt nạc trứng bách thảo, hai loại tiểu lung bao nhân thịt và nhân chay, quẩy nhỏ, chè mè đen…
Mạnh Hoán Bạch từ phòng tắm bước ra, thấy vậy anh liền hỏi một câu: “Sao em làm nhiều thế này?”
Chu Tuệ nghe vậy, có chút ngượng ngùng cười đáp: “Làm nhiều một chút để anh có thêm lựa chọn…” Cô thầm nghĩ, nhỡ đâu món này không hợp khẩu vị thì anh vẫn còn món khác để ăn.
Mạnh Hoán Bạch khẽ chau mày, anh im lặng ngồi xuống. Thấy vậy, tim Chu Tuệ thắt lại, cô vội vàng xin lỗi: “Em xin lỗi, em… có phải anh không thích ăn những thứ này không?” Nhưng rõ ràng chính anh là người bảo muốn ăn bánh nếp viên mà.
Chu Tuệ không hiểu nổi. Nhưng cứ hễ Mạnh Hoán Bạch nhíu mày là cô lại hoảng hốt, lại tự suy diễn xem mình đã làm sai ở đâu. Cô biết tâm lý lo sợ vô thức này của mình thật kỳ quặc, dù sao anh cũng là chồng cô kia mà.
Thế nhưng, áp lực từ Mạnh Hoán Bạch quá lớn. Chiều cao gần 1m90, gương mặt điển trai đến mức sắc sảo, hốc mắt sâu với đôi đồng tử nhạt màu. Nốt ruồi lệ nhỏ dưới mắt trái không hề làm dịu đi nét lạnh lùng của ngũ quan, trái lại càng khiến người ta cảm thấy xa cách hơn.
Mạnh Hoán Bạch liếc nhìn cô qua khóe mắt, anh lắc đầu: “Không có gì, em ngồi xuống ăn đi.”