Mặc dù Mạnh Hoán Bạch bảo buổi tối sẽ tự giải quyết bên ngoài, nhưng trước khi đi, Chu Tuệ vẫn tỉ mỉ chuẩn bị nguyên liệu nấu cháo cho anh. Anh có thói quen ăn một bát cháo ấm làm quà đêm, thói quen này rất tốt cho dạ dày.

Chỉ cần Mạnh Hoán Bạch ở nhà, Chu Tuệ sẽ luôn nấu một nồi đất nhỏ. Cô sợ nếu đợi anh về mới chuẩn bị thì sẽ không kịp, nên thà làm sẵn từ bây giờ, lúc về chỉ việc bắc lên bếp, đảm bảo anh được ăn đúng giờ.

Chu Tuệ chuẩn bị món cháo khoai từ khoai lang tím. Cô ngâm gạo trước, sau đó đeo găng tay sơ chế khoai từ, động tác nhanh nhẹn, tỉ mỉ. Tần Anh vừa bước vào cửa bắt gặp cảnh này liền tặc lưỡi lắc đầu: “Cậu đúng là hầu hạ ông chồng nhà cậu như Thái thượng hoàng vậy.”

Sắp đi chơi mà vẫn còn lo cho anh, đúng là tinh thần cống hiến đạt mức thượng thừa!

“Đừng nói vậy mà.” Chu Tuệ khẽ cười, dịu dàng phản bác: “Anh ấy cũng đối xử với tớ rất tốt.”

Tần Anh đảo mắt trắng dã: “Tớ thề là tớ chẳng nhìn ra điểm nào tốt luôn.” Dù cô ấy và Mạnh Hoán Bạch không gặp nhau nhiều, nhưng chỉ qua vài lần ấn tượng ít ỏi đó, cô ấy cũng thấy được khí chất của chồng Chu Tuệ quá lạnh lùng và áp lực, hoàn toàn không giống kiểu đàn ông biết cưng chiều vợ.

Chu Tuệ sợ bạn đợi lâu nên vội nói: “Đợi tớ một chút thôi, sắp xong rồi.” Dù quan hệ với Tần Anh rất tốt, nhưng trong bất kỳ mối quan hệ nào, Chu Tuệ cũng vô thức biến mình thành kiểu người hay lấy lòng người khác. Tần Anh hiểu tính bạn nên phẩy tay: “Không gấp.”

Mười phút sau, hai cô gái ra ngoài. Tần Anh đi châu Âu một chuyến chẳng khác nào đi càn quét trung tâm thương mại, quà cáp lớn nhỏ chất đầy cả ghế sau xe. Nghe bảo tất cả đều là quà tặng mình, Chu Tuệ trợn tròn mắt, đầu lắc như điên: “Không được… nhiều quá, tớ không nhận đâu.”

“Dào ôi, có gì mà không nhận được.” Tần Anh xua tay: “Mấy món linh tinh thôi, không đắt đâu, tớ mua bằng tiền tiêu vặt ấy mà.”

Chu Tuệ chớp chớp mắt: “Nhưng tiền tiêu vặt của cậu nhiều lắm…”