Sáng sớm hôm sau, đúng 6 giờ, Chu Tuệ đã không thức dậy theo đúng đồng hồ sinh học của mình. Trường hợp này rất hiếm khi xảy ra, nhưng vài lần hiếm hoi đó đều rơi vào buổi sáng sau khi cô và Mạnh Hoán Bạch ân ái.

Mãi đến 8 giờ, Chu Tuệ mới mở mắt. Cô cảm thấy cơ thể mình giống như một viên sỏi vừa bị nghiền nát, đau nhức rã rời. Cô chưa từng yêu đương, cũng chưa từng xem qua phim ảnh nhạy cảm, nhận thức về chuyện giường chiếu của cô chỉ gói gọn trong vài năm hôn nhân với Mạnh Hoán Bạch…

Chu Tuệ không biết có phải mọi cặp vợ chồng khi làm chuyện đó đều đau như vậy không. Nhưng thú thực, cô chẳng hề thích thú gì.

Mỗi khi Mạnh Hoán Bạch có nhu cầu và ám chỉ, Chu Tuệ chỉ biết cắn răng, chết lặng ép mình phối hợp, thực tế trong lòng cô chẳng có lấy nửa phần vui vẻ. Cô không thích ứng được chuyện này. Đôi khi chịu không nổi cơn đau mà cô khẽ khóc nức nở, người đàn ông ấy lại có vẻ càng hưng phấn hơn, anh sẽ bịt miệng cô lại và càng thêm dùng lực.

Cứ sau mỗi lần chung phòng, Chu Tuệ lại nơm nớp lo sợ suốt mấy ngày… sợ sẽ có lần tiếp theo. Nhưng cũng may, dù Mạnh Hoán Bạch không hề dịu dàng, nhưng nhu cầu khía cạnh này của anh không quá lớn. Cộng thêm việc anh thường xuyên đi công tác, nỗi sợ của Chu Tuệ cũng không phải đối mặt quá thường xuyên.

Một tháng chừng một hai lần… nếu ít hơn nữa thì tốt biết mấy. Chu Tuệ thầm nghĩ, cô cố nén cơn đau đổi bộ váy ngủ sang đồ mặc nhà, định xuống bếp làm đại món gì đó ăn sáng. Vừa xuống lầu, cô đã thấy Mạnh Hoán Bạch đang tưới hoa ngoài ban công.

Cô ngẩn người, bước chân vô thức dừng lại.

Nghe thấy tiếng động, Mạnh Hoán Bạch ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên không chút che giấu của Chu Tuệ trên cầu thang. Người vợ này của anh thực sự giống như một tờ giấy trắng đơn thuần, mọi cảm xúc đều hiện rõ mồn một. Thẹn thùng thì đỏ mặt, hoảng loạn thì luống cuống, cô còn rất nhát gan, thường xuyên sợ sệt, ngơ ngác và rụt rè, giống như lúc này vậy.

“Anh…” Chu Tuệ khẽ hỏi: “Anh không đi làm sao?”

Mạnh Hoán Bạch: “Hôm nay là cuối tuần.”