Chu Tuệ phát sốt ngắt quãng, cuối cùng Mạnh Hoán Bạch cũng không nỡ ép cô phải nói ra điều gì. Cô vốn là một cô gái hướng nội, nhạy cảm và hay suy nghĩ, lúc này lại đang ốm, anh không muốn làm tâm trạng cô tệ thêm. Nếu cô đã có chuyện giấu kín không muốn nói, vậy thì cứ để cô tự mình tiêu hóa vậy.
Việc truyền dịch mất ba tiếng đồng hồ, hai người quyết định ở lại bệnh viện một đêm. Mạnh Hoán Bạch gần như không ngủ, anh đích thân theo dõi tiến độ truyền dịch và giúp cô thay thuốc. Anh quan sát thấy Chu Tuệ ngủ không yên giấc, dù nhắm mắt nhưng lông mày vẫn luôn nhíu lại, bàn tay mảnh khảnh vô thức ấn lên vị trí dạ dày, rõ ràng là rất khó chịu.
6 giờ sáng, Chu Tuệ mơ màng mở mắt, thấy Mạnh Hoán Bạch đang ở ngay sát bên cạnh, gục đầu bên mép giường bệnh của cô. Rõ ràng là anh ngủ không ngon, dưới mí mắt trắng trẻo hiện lên một lớp quầng thâm nhạt, dù có hàng mi dài che phủ vẫn có thể nhận ra.
Chu Tuệ ngẩn người, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Cô thầm nghĩ — mình có đức có tài gì cơ chứ? Là một người vợ luôn kéo chân sau, cô có tư cách gì để khiến anh phải lo lắng cho mình đến thế? Đưa cô đi bệnh viện giữa đêm, túc trực bên cạnh, thậm chí có thể còn làm chậm trễ công việc hôm nay của anh.
Ngày nào Chu Tuệ cũng tự giễu sự vô dụng của bản thân. Cô muốn thay đổi, nhưng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Giống như bây giờ, ngay cả việc bị một kẻ quấy rối cô cũng không giải quyết được, tâm lý bị hành hạ đến mức nảy sinh đủ thứ vấn đề…
Mạnh Hoán Bạch chợp mắt một lát, lúc mở mắt ra đã thấy Chu Tuệ thức giấc. Cô đang nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, bờ vai và chiếc cổ thon thả trông như một chú thiên nga trắng mong manh, gương mặt lộ rõ vẻ ưu tư nhàn nhạt. Có lẽ vì cơ thể vẫn chưa khỏe hẳn nên cô chẳng thấy vui chút nào.
Anh đưa tay nắm lấy tay cô, cảm nhận những đầu ngón tay hơi lạnh. Cô như giật mình, quay đầu nhìn anh.
“Đi thôi.” Anh nói: “Xuất viện.” Anh ghét mùi thuốc sát trùng ở bệnh viện, mấy ngày tới cứ để bác sĩ đến tận nhà truyền dịch cho cô là được.
Trong ba ngày Chu Tuệ truyền dịch tại nhà, Mạnh Hoán Bạch đã gác lại không ít công việc, phần lớn thời gian anh đều làm việc tại nhà. Nhà không có người giúp việc, anh cũng không nhẫn tâm đến mức bắt người vợ đang đau dạ dày phải nấu cơm dọn dẹp hầu hạ mình, nên rất nhiều việc anh đều tự tay làm.
Ví dụ như nấu ăn. Mạnh Hoán Bạch vốn là thiếu gia mười ngón tay không chạm nước xuân, từ nhỏ đến lớn số lần vào bếp đếm trên đầu ngón tay, nói gì đến chuyện đỏ lửa nấu nướng. Tuy nhiên trên mạng có đầy rẫy hướng dẫn, có thể học được.