Mạnh Hoán Bạch không rõ liệu chiêu mưa dầm thấm lâu của mình có thực sự hiệu quả hay không, nhưng lần trở về nhà chính này, Chu Tuệ quả thực đã chủ động tiến lại gần anh hơn trước. Nói chính xác hơn, cô có chút “bám” anh. Sau khi trò chuyện với ông nội một lúc, lúc bước ra khỏi phòng, cô cứ thế bám sát theo sau anh không rời nửa bước.

Mạnh Hoán Bạch thản nhiên nắm lấy tay cô, nhưng trong lòng không khỏi có chút ngạc nhiên. Anh biết cô không thích về đây, lần nào cũng gượng gạo và áp lực, nhưng ít nhất cô vẫn luôn giữ được vẻ bình thản bên ngoài. Lần này… cô có vẻ bồn chồn một cách khác thường.

Nhìn sắc mặt trắng bệch của vợ, anh trầm giọng hỏi: “Em không khỏe à?”

Chu Tuệ lắc đầu: “Không có ạ.” Chỉ là cô vừa thấy Đường Thâm lại đi cùng Mạnh Nhạn Lăng tới đây, nên càng không dám rời xa anh nửa bước.

Anh định hỏi thêm thì bà Giang Chiêu Ý từ phía đối diện đi tới giục hai người vào dùng bữa trưa. Thấy Chu Tuệ cứ nắm chặt lấy tay áo con trai mình, bà không khỏi nhíu mày chỉ trích: “Cả buổi sáng không thấy con xuống phụ giúp tiếp khách. Cứ quấn lấy Hoán Bạch làm gì?”

Chu Tuệ ngượng ngùng định buông tay ra thì lại bị bàn tay thon dài của Mạnh Hoán Bạch giữ chặt. Những ngón tay anh hơi lạnh, luồn vào kẽ tay cô tạo thành tư thế mười ngón đan xen đầy thân mật, như cố ý cho bà Giang Chiêu Ý thấy.

“Mẹ,” Mạnh Hoán Bạch nhàn nhạt nói, “là con muốn cô ấy đi cùng.”

Bà Giang Chiêu Ý nghẹn lời, con trai đã ra mặt che chở vợ thì bà còn nói được gì nữa? Bà chỉ đành bực bội quay đi: “Mau vào ăn cơm.”


Thế nhưng khi ngồi vào bàn ăn và thấy Đường Thâm, Chu Tuệ biết bữa cơm này e là nuốt không trôi. Vừa thấy anh ta, cô đã cảm thấy lợm giọng. Đặc biệt là Đường Thâm còn cố tình ngồi xéo đối diện cô, hai người chỉ cách nhau một mặt bàn.

Chu Tuệ ngồi cứng đờ trên ghế, cảm nhận rõ ánh mắt soi mói cùng nụ cười nhạo báng của anh ta ở phía đối diện. Nhìn miếng bít tết tươi ngon trên đĩa, cô thấy như có gai đâm sau lưng, dạ dày cứ từng cơn cuộn trào lên cổ họng.