Chu Tuệ chưa từng chủ động trong chuyện ái ân lần nào, thậm chí là một cử động nhỏ cũng không. Giờ đây bắt cô phải chứng minh cho anh thấy cái sự “thích” vốn chẳng hề tồn tại kia, độ khó đối với cô chẳng khác nào bắt lên núi đao xuống biển lửa…
Bàn tay bị Mạnh Hoán Bạch nắm chặt, nhấn xuống, mồ hôi vì căng thẳng mà rịn ra ướt át. Đây mới chỉ là màn dạo đầu, nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra tiếp theo, sắc mặt cô không tự chủ được mà trắng bệch đi.
Miệng có thể nói dối, có thể ngụy biện, nhưng phản ứng sinh lý thì không cách nào lừa người được. Đôi mắt Mạnh Hoán Bạch càng lúc càng thâm trầm, khoảng cách gần trong gang tấc khiến cả người Chu Tuệ run rẩy, không thể né tránh cũng chẳng thể trốn thoát. Có muốn diễn cũng diễn không nổi.
Chu Tuệ biết mình sợ hãi thế này chắc chắn lại chọc anh giận, cô vô thức định thốt lên: “Em xi…”
Giây tiếp theo, gáy cô đã bị giữ chặt. Mạnh Hoán Bạch ép đầu cô hướng về phía trước, chặn đứng đôi môi cô. Nụ hôn đến dồn dập và mãnh liệt, đầu lưỡi quấn quýt lấy nhau. Chu Tuệ cảm thấy trán mình mơ hồ chạm vào gọng kính lạnh lẽo của anh, cảm giác nghẹt thở ập đến, mọi tế bào trong cơ thể như đang sục sôi…
Không biết đã qua bao lâu, chỉ còn lại cảm giác tê dại nơi cánh môi bị gặm nhấm. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Chu Tuệ chống lên lồng ngực anh, vô thức vò nát lớp vải sơ mi. Cơ thể cô càng lúc càng nóng, dường như không khí xung quanh cũng đang tăng nhiệt.
Cô không biết đó là do thân nhiệt mình đang tăng cao, cũng không biết đôi má mình đã nóng đến mức có thể luộc chín trứng gà. Cô chỉ biết số lần anh hôn cô không nhiều, thậm chí còn ít hơn cả số lần làm chuyện ấy. Bởi vì không phải lần nào ân ái hai người cũng hôn nhau.
Mạnh Hoán Bạch dường như không quá mặn mà với việc hôn, dù vài lần gặp gỡ thưa thớt trước khi cưới, anh đã từng hôn cô. Nhưng sau khi kết hôn thực sự, việc này lại ít đi hẳn. Thế nhưng lần này, anh ôm chặt lấy cô và trao một nụ hôn thật sâu. Nụ hôn kéo dài đến mức Chu Tuệ cảm thấy đôi môi mình tê dại, cả người nhũn ra, chẳng còn chút sức lực nào. Đại não sắp thiếu oxy đến nơi thì anh mới buông cô ra, lúc cánh môi tách rời còn phát ra một tiếng “chụt” khẽ khàng.
Âm thanh nhỏ bé đó lại bị phóng đại vô hạn giữa hai người. Lần đầu tiên Chu Tuệ cảm nhận được luồng tình triều lạ lẫm trong cơ thể, điều đó khiến cô vô cùng xấu hổ, gần như không dám ngẩng đầu nhìn anh. Thế nhưng, cô lại nghe thấy một tiếng cười trầm đục phát ra từ lồng ngực người đàn ông.
Mạnh Hoán Bạch ra lệnh: “Tiếp tục đi.”