Mạnh Hoán Bạch đến vào trưa ngày hôm sau. Dưới sự nhiệt tình thúc ép của bà Nguyễn Linh, anh đã ở lại dùng bữa trưa. Có vẻ như anh vừa mới xử lý xong công việc nên vẫn còn đeo kính. Chu Tuệ có cảm giác ảo giác rằng, diện mạo này của anh trông còn lạnh lùng và có khoảng cách hơn bình thường.

Chu Tông Ích đi làm, Chu Kỳ đi học, bàn ăn chỉ có ba người. Bà Nguyễn Linh vừa nhận được hộp quà biếu xa xỉ nên đang rất phấn chấn, một mình bà có thể tạo ra âm thanh náo nhiệt bằng mười ba người cộng lại, miệng lưỡi liến thoắng không ngừng.

Thế nhưng dần dần, căn phòng lại trở nên im ắng. Khí chất quanh người Mạnh Hoán Bạch như một tấm màng ngăn cách, dù là lúc anh phụ họa đơn giản, mỉm cười hay khẽ gật đầu, anh đều tạo cho người đối diện cảm giác bị từ chối cách xa ngàn dặm. Sự lãnh đạm này khiến ngay cả người hoạt ngôn như bà Nguyễn Linh cũng phải im lặng theo.

Chu Tuệ ngồi bên cạnh đương nhiên càng thấy thấp thỏm. Mạnh Hoán Bạch đang không vui, thậm chí là lười che giấu. Điều này khiến cô bất an đến mức nuốt không trôi cơm, ngược lại anh ăn khá nhiều, còn buông một câu khen ngợi: “Tay nghề khá lắm.”

Bà Nguyễn Linh cười đáp: “Con bé Chu Tuệ làm đấy.”

“Con biết.” Mạnh Hoán Bạch thản nhiên. Anh đương nhiên biết, bởi vì có người nào đó đã bỏ trốn khiến anh cả tuần nay không được nếm vị cơm này rồi.

Chu Tuệ cố nuốt nửa bát cơm, trong dạ dày cô cứ cuộn lên khó chịu. Trên đường về, dù trong xe bật điều hòa nhiệt độ vừa phải nhưng lại mang đến cảm giác như bị đông cứng. Nguyên nhân không gì khác ngoài việc người đàn ông đang cầm lái im lặng một cách bất thường.

Chu Tuệ bấy giờ mới nhận ra, bình thường dù họ chung sống kiểu tương kính như tân thì cũng là Mạnh Hoán Bạch chủ động gợi chuyện nhiều hơn. Giờ anh im lặng, họ lập tức chẳng còn gì để nói, bầu không khí tĩnh mịch đến mức gần như ngột ngạt.

Cô vắt óc suy nghĩ mãi mới tìm được một chủ đề, dè dặt hỏi: “Ờ… mấy ngày nay anh ăn cơm ở đâu?”

“Ăn đại thôi.”