Vì tối qua bị giày vò đến tận khuya, trước khi ngủ Chu Tuệ đã đặc biệt cài báo thức. Hôm nay phải đưa ông ngoại về, cô không thể ngủ quên để rồi hỏng việc được.

Cơ thể đau nhức đến tê dại, ý thức thì mệt mỏi lơ lửng, khiến Chu Tuệ chẳng còn sức lực đâu mà căng thẳng khi Mạnh Hoán Bạch ôm lấy cô từ phía sau. Đêm đó, cô lại ngủ một giấc rất sâu.

Chỉ khổ cho ngày hôm sau, mỗi bước đi đôi chân cô đều run rẩy. Mạnh Hoán Bạch tốt bụng đỡ lấy cô, Chu Tuệ nhỏ giọng nói lời cảm ơn. Nói xong cô mới sực nhớ ra, anh từng bảo cô sau này bớt nói câu cảm ơn lại…

Chu Tuệ vội vàng liếc nhìn Mạnh Hoán Bạch, may mà sắc mặt anh không có gì khó chịu. Có lẽ anh đã quên lời mình từng nói rồi.

Đúng lúc đó, ông ngoại Nguyễn Trung Dung từ trên lầu bước xuống. Thần sắc ông đã tốt hơn lúc mới đến, không còn quá nặng nề. Suốt quãng đường về, cuối cùng ông cũng có tâm trạng để hỏi han chuyện gia đình với hai đứa cháu. Thế nhưng, liệu những lời ông nói ra có khiến hai người trẻ ngồi phía trước cảm thấy vui vẻ hay không thì lại là chuyện khác.

Ông ngoại Nguyễn cười hì hì hỏi: “Tiểu Tuệ này, cháu và Hoán Bạch kết hôn cũng sắp được ba năm rồi nhỉ? Dự định khi nào thì sinh con đây?” Kết hôn và sinh con luôn là những đại sự mà người già quan tâm nhất.

Chu Tuệ ngẩn ra, cô lắp bắp không biết trả lời thế nào. Cô từng muốn có con, mẹ cô cũng dặn phải sinh lấy một đứa để làm chỗ dựa, nhưng Mạnh Hoán Bạch dường như chẳng mảy may có ý định đó.

Quả nhiên, Mạnh Hoán Bạch đã thay cô trả lời câu hỏi này bằng giọng điệu vô cùng tự nhiên, thoải mái: “Ông ngoại, tụi cháu còn trẻ, không vội đâu ạ.”

“Cũng đúng, hai đứa còn chưa đến hai mươi lăm mà.” Ông ngoại Nguyễn là người cởi mở, hỏi thì hỏi vậy chứ ông không hề thúc ép: “Tâm tính chưa ổn định, thôi thì cứ để vài năm nữa vậy.”

Chu Tuệ không nói gì, suốt buổi cô chỉ im lặng lắng nghe. Ông ngoại Nguyễn vốn hiểu tính cháu ngoại hướng nội, nhút nhát nên cũng không ép cô phải trò chuyện. Đường về xa xôi, ông đánh một giấc ngủ bù ở ghế sau.