Chu Tuệ thất thần trở về nhà chính. Cô định về thẳng phòng ngủ để yên tĩnh một lát, nhưng sực nhớ lời dặn của Giang Chiêu Ý, đành vội vàng bưng canh sâm đến thư phòng nơi ông nội đang nghỉ ngơi.

Vốn dĩ cô rất mong được trò chuyện với Mạnh Văn Xương, nhưng lúc này tâm trí cô treo ngược cành cây, mặt mày trắng bệch, dù cố che giấu thế nào cũng sợ bị đôi mắt tinh tường của ông nhận ra điều bất thường. May sao ông vẫn đang nửa tỉnh nửa mê, sau khi uống xong canh lại tiếp tục thiếp đi.

Chu Tuệ trả lại bát đũa rồi mới quay về phòng. Vừa đóng cửa lại, ngăn cách với thế giới bên ngoài, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu mới trào ra. Cô không dám khóc to, chỉ thút thít nghẹn ngào như một con thú nhỏ bị thương.

Chu Tuệ không hiểu mình đã làm sai chuyện gì mà lại gặp phải hạng người thần kinh như Đường Thâm. Anh ta dám đưa ra đề nghị nhơ nhuốc, không chút tôn trọng như thế với cô. Dù lớn lên ở thị trấn, vật chất không dư dả, nhưng cô cũng là con nhà gia giáo, dựa vào đâu mà anh ta nhục mạ cô, nghĩ rằng cô sẽ đồng ý với loại chuyện bại hoại đạo đức đó?

Cô vừa sợ vừa giận, lại cảm thấy bất lực vì bị người khác xem thường nhân phẩm. Đáng buồn nhất là… cô lại thấy những lời cuối của Đường Thâm có phần đúng. Nếu cô kể với Mạnh Hoán Bạch, anh có tin không khi cô không có bằng chứng? Nếu Đường Thâm cắn ngược lại cô thì sao? Anh ta dám lăng mạ cô, chẳng phải vì nắm thóp được việc trong cái nhà này không ai thực sự quan tâm đến cô sao?

Đứng trước bê bối, dù thật hay giả, Chu Tuệ tin rằng mình sẽ là người đầu tiên bị khinh rẻ và vứt bỏ. Vì thế, cô chẳng dám hé răng nửa lời.


Chu Tuệ nằm co quắp trên giường, hai đầu gối cuộn lại, vòng tay ôm lấy bản thân, một tư thế tự vệ vô thức. Không biết bao lâu sau, tiếng “cạch” mở cửa vang lên. Cô như chú thỏ giật mình, bật dậy nhìn ra phía cửa.

Người vào phòng ngoài Mạnh Hoán Bạch thì còn ai vào đây? Anh ngẩn người khi thấy vệt nước mắt trên mặt cô. Đôi mắt anh chùng xuống, bước lại gần bóp cằm cô nâng lên quan sát: “Khóc à?”

Chu Tuệ cúi gầm mặt không nói. Vết tích khóc lóc rõ mười mươi, chối cũng chẳng ích gì.

“Vì sao em lại khóc?” anh hỏi.