Năm trăm triệu?

Nghe thấy con số này, đại não Chu Tuệ như đình trệ trong giây lát, mãi một lúc lâu sau cô mới tìm lại được giọng nói của mình: “Mẹ, sao mẹ lại cần nhiều tiền thế ạ?”

Bà Nguyễn Linh gắt lên: “Hỏi nhiều làm gì, cứ đưa đây là được rồi.”

Nói nghe nhẹ nhàng quá, bà coi cô là cây rút tiền chắc? Chu Tuệ tức đến run cả giọng: “Con lấy đâu ra nhiều tiền như thế?!”

“Con nói thế là có ý gì?” Bà Nguyễn Linh nghe vậy còn giận dữ hơn cả cô: “Chu Tuệ, giờ con định mặc kệ cả mẹ đẻ mình đúng không? Người ngoài không biết chứ mẹ còn lạ gì con gả vào nhà nào sao? Đừng nói năm trăm triệu, đến năm tỷ chẳng phải con cũng lấy ra nhẹ như bỡn sao? Con kết hôn lâu như vậy mẹ đã bao giờ mở miệng hỏi mượn tiền con chưa, giờ mượn chút tiền lẻ này mà con cũng không đồng ý, đúng là quên gốc gác rồi! Đồ ăn cháo đá bát!”

Từng lời bà Nguyễn Linh thốt ra sắc lẹm như dao đâm vào lòng Chu Tuệ. Chỉ năm trăm triệu? Nhẹ như bỡn? Ăn cháo đá bát? Sao mẹ có thể nói những lời đó một cách thản nhiên như vậy? 

Bà thừa biết cô không đi làm, ở Mạnh gia cũng chẳng có địa vị gì, làm sao cô có thể vô duyên vô nhị mở miệng xin Mạnh Hoán Bạch năm trăm triệu được chứ! Bà chỉ biết chỉ trích và đòi tiền mà không hề mảy may nghĩ đến hoàn cảnh của cô.

Khổ nỗi Chu Tuệ bẩm sinh vụng miệng, lúc này dù giận đến cực điểm, bụng đầy uất ức nhưng nước mắt cứ chực trào mà không thốt nên lời. Trước mặt ai cô cũng vậy, nhu nhược đến đáng thương.

Bà Nguyễn Linh lại cho rằng sự im lặng của cô là chột dạ, liền đưa ra tối hậu thư: “Mẹ nói cho con biết, tiền này không phải ai khác dùng mà là nợ của ba con. Năm ngoái ông ấy định thầu dự án nên mượn của dượng con năm trăm triệu, giờ dự án lỗ vốn, không trả nổi nữa!”

“Con cũng biết mẹ với ba không có tiền, chút tích cóp đều để lo cho em trai con ăn học. Việc này con giúp cũng phải giúp, không giúp cũng phải giúp. Dù sao dượng cũng vì nể mặt con nên mới cho nhà mình mượn tiền, con mà không gửi tiền về thì cứ đợi họ tìm đến tận nơi mà đòi nhé.”