Chu Tuệ thực chất không gặp vấn đề gì lớn về sức khỏe, nhưng Tiêu Hoàn bảo cô tốt nhất nên ở lại bệnh viện thêm vài ngày. Thế là cô ở lại đó một tuần, gọi là nằm viện cho sang, chứ thực tế dùng từ trốn thì hợp lý hơn. Dù không rõ mình đang trốn tránh điều gì, nhưng cô lờ mờ đoán được thế giới bên ngoài hẳn đang là một mớ hỗn độn.
Tần Anh ở bên cạnh chăm sóc cô, thường xuyên cập nhật tình hình:
“Nhà họ Mạnh đang biến động dữ dội lắm, mấy ngày nay Mạnh tổng thẳng tay thu dọn không ít người.”
“Nghe nói cả nhà họ Đường đều bị dẹp sạch, cuốn gói xéo về chi nhánh ở Tô Thành rồi.”
“Mạnh tổng còn sa thải hàng loạt quản lý cấp trung ở Thịnh Duy, ai khuyên cũng chẳng ích gì.”
Chu Tuệ im lặng lắng nghe, không phản ứng, nhưng trong lòng đã phác họa ra trạng thái gần đây của Mạnh Hoán Bạch, theo lời mô tả của Tần Anh, anh giống như một quả bom hẹn giờ cực kỳ bất ổn. Gặp thần giết thần, gặp Phật sát Phật.
Nỗi bất an trong lòng Chu Tuệ cứ thế lớn dần, thậm chí mỗi đêm cô đều khó vào giấc. Cô tự đối thoại với chính mình, thành thật thừa nhận rằng mình đang lo lắng cho anh. Ngày hôm đó vì cô mà anh không màng hậu quả trừng trị Đường Thâm, chắc chắn sẽ có vô số rắc rối kéo đến…
Nhưng tại sao anh vẫn tiếp tục gây khó dễ cho những người khác? Có phải vì cơn thịnh nộ trong lòng anh vẫn chưa được giải tỏa hết?
Ngày thứ bảy, nhìn chiếc điện thoại vẫn im lìm dù cô đã chủ động hỏi han, Chu Tuệ cuối cùng không nhịn được mà hỏi Tiêu Hoàn đang đứng ngoài phòng bệnh: “Trợ lý Tiêu, cho hỏi… Mạnh Hoán Bạch đâu rồi?”
Tiêu Hoàn mỉm cười lịch sự: “Mạnh tổng đang xử lý việc ở công ty ạ.” Một câu trả lời chuẩn mực như AI, không tiết lộ nửa điểm thông tin mấu chốt.