Việc đầu tiên Chu Tuệ làm sau khi ly hôn chính là lao vào học tập. Cô đã đăng ký dự tuyển vị trí giáo viên hợp đồng tại trấn Khang, và lý do trước đây cô phải vắt óc lấy lại chứng minh thư từ tay Mạnh Hoán Bạch chính là để đăng ký kỳ thi này.

Mặc dù Tần Anh từng nói đề thi tuyển giáo viên hợp đồng thường không quá khó, nhưng Chu Tuệ vẫn không tự tin vào bản thân. Cô đã trốn trong “tháp ngà” quá lâu, không nắm bắt được những bộ đề thi cập nhật hàng năm, lại chưa từng ôn luyện một cách hệ thống, cô luôn cảm thấy mình đang bị tụt hậu so với xã hội. Vì vậy, việc nạp thêm kiến thức là điều bắt buộc.

Do thời gian ôn thi quá gấp rút, Chu Tuệ chỉ kịp đăng ký một lớp cấp tốc trong hai tuần, sau đó là những ngày đêm miệt mài đèn sách. Cảm giác này giống như quay lại thời kỳ trung học, mỗi ngày không cần lo nghĩ điều gì, chỉ cần nỗ lực học tập là thấy được hy vọng phía trước.

Chu Tuệ cố ý khiến bản thân trở nên bận rộn, dùng công việc để lấp đầy hố sâu không đáy trong lòng. Cô bận đến mức không còn thời gian để suy nghĩ vẩn vơ, mỗi ngày sau khi vệ sinh cá nhân xong là đặt lưng xuống giường ngủ thiếp đi ngay lập tức.

Chỉ ôn tập trong nửa tháng, cô đi thi với tâm thế cầu may. Dù sao thất bại cũng chỉ mất phí đăng ký, cô vẫn có thể tìm công việc khác. Có lẽ nhờ tâm thái thoải mái này mà cô đã vượt qua vòng thi viết, tiến vào vòng phỏng vấn một cách thuận lợi.

Khí chất và hình ảnh của Chu Tuệ là một điểm cộng lớn. Cô xinh đẹp đến mức khiến hai vị giám khảo không thể rời mắt ngay khi vừa bước vào phòng, nhưng vẻ đẹp đó lại dịu dàng, đầy thiện cảm, mang lại cảm giác ấm áp như gió xuân mà không hề sắc sảo. Một người như vậy cực kỳ thích hợp làm giáo viên, chẳng học sinh nào lại không thích nghe một cô gái như thế giảng bài.

Sự rèn luyện những năm qua tại nhà chính họ Mạnh giúp cô biết cách quan sát sắc mặt người khác. Cô cảm nhận được cả ba vị giám khảo đều hài lòng về mình. Đặc biệt khi cô ra về, người phụ nữ trung niên ngồi phía bìa trái suýt chút nữa đã bảo cô về dọn đồ đi, tháng Tám chuẩn bị đi làm.

Chu Tuệ mỉm cười, không ngờ việc tìm việc lại suôn sẻ đến thế. Hai ngày sau cô nhận được điện thoại chính thức, người phụ trách hẹn cô gặp mặt để ký hợp đồng có thời hạn hai năm.


Mọi chuyện đã định, Chu Tuệ gọi điện cho Tần Anh muốn mời bạn đi ăn. Địa điểm cô chọn là một nhà hàng trà mà cô cảm thấy khá ổn. Những quán ăn Tần Anh thường lui tới đa phần đều có mức giá trên trời, Chu Tuệ chưa đi làm nên túi tiền eo hẹp, suy đi tính lại thấy quán này nằm trong khả năng chi trả của mình.

Tần Anh lại chẳng nề hà gì, còn càm ràm: “Sao phải ra ngoài ăn? Cậu nấu còn ngon hơn ngoài tiệm nhiều.”