Năm này qua năm khác.

Tiểu Anh: [Tuệ Tuệ, chúc mừng năm mới!]

Tiểu Anh: [Đợi tớ đi nước ngoài về sẽ đến thăm cậu ngay nhé.]

Tiểu Anh: [Mà cậu cũng thật là, sao cứ phải thui thủi một mình ở trường thế, làm người ta lo chết đi được.]

Chớp mắt một cái, học kỳ đầu tiên giảng dạy tại trường THCS số 3 trung tâm của Chu Tuệ đã kết thúc. Tết Nguyên Đán cùng kỳ nghỉ đông ập đến, cô không chọn quay về Kinh Bắc hay trấn Hoè, mà quyết định ở lại ký túc xá của trường đón năm mới một mình.

Chu Tuệ vừa ăn mì gói vừa nhắn tin trả lời Tần Anh:

[Chúc mừng năm mới!]

[Đừng lo cho tớ mà, ở lại trường thực sự rất thoải mái.]

Chu Tuệ nói thật lòng, đây là cái Tết nhẹ nhõm nhất cô từng có. Ngày trước ở trấn Hòe, cô phải phụ giúp bà Nguyễn Linh trong bếp từ sáng sớm đến tối mịt, quay cuồng như một con thoi, chẳng cảm nhận được chút niềm vui năm mới nào. Mọi năng lực đều dùng để phục vụ ba mẹ, chú bác và đủ loại họ hàng rắc rối.

Sau này kết hôn với Mạnh Hoán Bạch, cô đón Tết tại nhà chính họ Mạnh. Ở đó cô chẳng phải làm gì, nhưng không gian đông đúc và bầu không khí áp bách khiến cô choáng váng. Một bữa tiệc đêm giao thừa xa hoa đắt đỏ nhưng chẳng mấy ai thực sự động đũa, ai nấy đều bàn tán những chuyện thương trường mà cô không tài nào hiểu nổi.