Chu Tuệ dọn về Lam La Loan và chọn ở tại phòng ngủ chính năm xưa. Lý do rất đơn giản. Hiện tại cả căn biệt thự rộng lớn với sáu bảy căn phòng chỉ có mình cô, mà phòng ngủ chính lại là nơi đầy đủ tiện nghi nhất, lại có phòng tắm riêng.

Mấy đêm đầu, Chu Tuệ thực sự thấy hơi sờ sợ. Ngôi nhà quá lớn, khi chỉ có một mình, tiếng động khẽ cũng tạo ra tiếng vang, khiến lòng người không khỏi bất an. Dù trước đây cô cũng thường xuyên ở đây một mình, nhưng ba năm đã trôi qua,  ba năm cô chen chúc trong căn ký túc xá nhỏ hẹp ở trấn Khang, giờ đây cô cần thời gian để tái thích nghi với sự cô độc xa hoa này.

Nhưng cứ đi làm lại là ổn thôi. Chu Tuệ kiên định tin rằng chỉ cần bận rộn, con người ta sẽ không còn tâm trí để nghĩ ngợi vẩn vơ. Ba năm qua cô đã sống như thế mà.

Giáo viên phải có mặt trước một tuần để chuẩn bị, nhất là với một giáo viên mới chuyển công tác như cô. Bước vào môi trường mới, Chu Tuệ vẫn giữ chút tính cách ngại xã giao, nhưng lần này có Hiệu trưởng Phí Vân đi cùng nên cô thấy vững tâm hơn nhiều.

Tuy nhiên, giáo dục ở Kinh Bắc khác hoàn toàn với trấn Khang. Nhịp sống nhanh đến mức áp đảo, như thể khoảng cách giữa một thành phố cấp 1 và một thị trấn vùng sâu vùng xa vậy. Chu Tuệ lập tức nhận ra sự thay đổi này: nhiệm vụ giảng dạy và khối lượng giáo án tại trường Số 1 cao gấp ba lần so với trường cũ.

Và đó mới chỉ là một phần của công việc. Điều khiến cô đau đầu và mệt mỏi hơn cả chính là đám học sinh sau khi khai giảng.

Trường Số 1 nằm ở khu vực trung tâm Kinh Bắc, là trường trọng điểm với đội ngũ giáo viên ưu tú. Học sinh ở đây đa phần là con em các gia đình khá giả, thậm chí có những em… không phú cũng quý.

Ngày khai giảng đầu tiên, khi đứng trên bục giảng lớp 7/5 để giới thiệu bản thân, Chu Tuệ đã cảm nhận được bầu không khí khác biệt. Đám trẻ ở đây dường như chẳng coi giáo viên ra gì, thậm chí còn trực tiếp buông lời trêu chọc.

“Cô giáo ơi, cô xinh đẹp thế này,” một cậu bé ngồi bàn cuối cất cao giọng hỏi đầy táo tợn: “Cô có bạn trai chưa ạ?”

Chu Tuệ dù sao cũng đã có kinh nghiệm đứng lớp ba năm, đương nhiên cô không để một câu nói làm dao động. Cô liếc nhìn cậu bé, để ý thấy chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay cậu ta. Chà, mười mấy tuổi đã dùng đồ hiệu cao cấp, hèn gì lại có cái vốn tự luyến không coi giáo viên ra gì.