Vì trong lớp vẫn còn những phụ huynh khác, nên ý định mượn cớ mời cơm để tiếp cận cô giáo của Nhiếp Chính không thể tiến triển thêm được nữa. Anh ta khẽ ho khan hai tiếng, vội vàng chào tạm biệt Chu Tuệ rồi rảo bước rời đi.

Căn phòng học rộng lớn giờ chỉ còn lại Chu Tuệ và Mạnh Hoán Bạch. Giữa trưa mười hai giờ, ánh nắng rực rỡ nhất trong ngày xuyên qua dãy cửa sổ, khiến cả căn phòng sáng bừng. Một người ngồi, một người đứng, bóng của họ kéo dài trên mặt đất, vô tình chồng lấp lên nhau.

Dưới cái nhìn chằm chằm của anh, Chu Tuệ bỗng thấy căng thẳng đến mức không biết trốn vào đâu. Có lẽ vì đã xa cách quá lâu, đây là lần đầu tiên họ thực sự ở riêng với nhau. Lần trước… bên cạnh vẫn còn có học sinh và người già.

Chu Tuệ nén lại sự bồn chồn, nghiêm túc hỏi: “Ờm, anh có vấn đề gì muốn hỏi sao?” Cô không ngờ anh lại quan tâm đến Hạ Minh Kiền đến thế, lại nán lại đến cuối cùng chỉ để hỏi chuyện học hành của cháu mình. Ban nãy quá nhiều phụ huynh vây quanh, cô cứ thế bị cuốn đi mất hơn một tiếng rưỡi đồng hồ.

Mạnh Hoán Bạch ngồi trên chiếc ghế đối diện cô. Khoảng cách một cái bàn rộng 60cm này chính là khoảng cách gần nhất của họ trong suốt ba năm rưỡi qua.

Anh hỏi: “Em muốn đi ăn cơm không?”

“Hả?”

“Trưa rồi.” Mạnh Hoán Bạch liếc nhìn đồng hồ: “Đến giờ ăn rồi.”

Chu Tuệ cúi đầu, cố né tránh chủ đề này: “Chẳng phải anh định hỏi chuyện của Minh Kiền sao?” Ý của cô rất rõ ràng: Cô không muốn nói chuyện riêng.

Mạnh Hoán Bạch lạnh nhạt: “Không muốn ăn với tôi sao?”