Quý Thanh Lộ nghe Chu Tuệ nói xong thì tỉ mỉ xem lại bộ váy phù dâu: “Hở lắm sao? Chị thấy bình thường mà, hay là để chị bảo thợ sửa lại một chút nhé?”

Chu Tuệ suy nghĩ rồi khẽ lắc đầu: “Nếu phiền phức quá thì thôi ạ.” Cô biết có bốn phù dâu, váy áo đều đồng bộ, nếu chỉ sửa riêng của cô thì quá lạc quẻ, mà sửa hết tất cả thì lại làm phiền lòng chủ nhà.

Quý Thanh Lộ nhìn cô, mỉm cười trêu chọc: “Dáng em đẹp thế này, sao lại cứ sợ hở nhỉ? Chị nói thật đấy, phong cách ăn mặc của em lúc nào cũng rộng thùng thình.” Cô ấy vừa nói vừa kéo nhẹ lớp áo len màu hạnh nhân trên người Chu Tuệ, bĩu môi: “Che hết cả đường cong thế này đúng là phí phạm của trời mà.”

Tai Chu Tuệ hơi đỏ lên, cô vội chuyển chủ đề: “Có việc gì em giúp được chị không?” Khi kết hôn cô không hề tổ chức hôn lễ hay làm những nghi thức này, nhưng cô biết nếu thực sự bắt tay vào làm sẽ có vô vàn chi tiết nhỏ cần lo liệu.

Quý Thanh Lộ lắc đầu: “Không còn gì đâu, Đàm Dự chu đáo lắm, ngay cả chỗ ở cho ba mẹ chị cũng đã sắp xếp xong xuôi. Nhưng chị muốn được xuất giá từ nơi này.” Cô ấy nhìn quanh tiệm hoa mình đã dày công trang trí: “Đây là nơi của riêng chị, dù không giống một căn nhà ở bình thường nhưng chị đã gắn bó với nó suốt thời gian qua. Tuệ Tuệ, hôm đó em đến ở cùng chị một đêm trước ngày cưới nhé?”

Chu Tuệ mỉm cười gật đầu: “Em thấy xuất giá từ tiệm hoa rất tuyệt. Được trăm hoa đua nở tiễn chân sang một hành trình mới của cuộc đời, lãng mạn biết bao.”

Mười ngày trôi qua trong chớp mắt, nhất là vào thời điểm cuối năm bận rộn. Vì Quý Thanh Lộ tổ chức lễ xuất giá tại tiệm hoa nên tiệm “Bảy Sắc Cầu Vồng” đã tạm đóng cửa từ năm ngày trước để một đội ngũ chuyên nghiệp đến trang trí, biến nơi đây thành một không gian ấm cúng có thể chứa được vài chục vị khách.


Đêm trước ngày cưới, Chu Tuệ ở lại tầng hai tiệm hoa cùng Quý Thanh Lộ. Cả hai đều không ngủ được, cứ thế nằm trong chăn thủ thỉ tâm sự.

“Chị thấy hơi run, lạ thật đấy.” Quý Thanh Lộ vùi mặt trong chăn, đôi mắt to tròn chớp chớp, khác hẳn vẻ tinh anh thường ngày: “Chị cứ ngỡ mình sẽ chẳng thấy gì, dù sao cũng nhận giấy kết hôn lâu rồi, giờ chỉ là làm cái lễ thôi mà…” Nhưng sự thẹn thùng và hào hứng trong ánh mắt cô ấy chính là minh chứng rõ nhất cho nhịp tim thổn thức của một cô gái sắp được gả cho người mình yêu.

Chu Tuệ thật lòng mừng cho chị. Ánh mắt cô dịu dàng: “Run là chuyện tốt, điều đó chứng tỏ chị đang cảm nhận trọn vẹn từng cung bậc cảm xúc của nhân gian.”