Bữa tiệc đêm nay là sân nhà của Đàm Dự, khách mời đa phần là hội bạn chí cốt của anh ta. Mạnh Hoán Bạch là bạn thân từ thời trung học, tình nghĩa mười mấy năm, lúc làm lễ anh không tiện xuất hiện để tránh chiếm hào quang của chú rể, nhưng buổi tụ tập riêng tư thế này nếu còn vắng mặt thì thật quá vô lý. Vì thế anh đã đến, đích thân chúc mừng người bạn thật sự hiếm hoi của mình, nhưng chẳng thể ngờ lại gặp Chu Tuệ ở đây.

Ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Mạnh Hoán Bạch đã chú ý đến cô. Dù Chu Tuệ luôn thấp bé nhẹ cân, cô chọn một góc ngồi rất khuất, nhưng khổ nỗi đôi tân hôn lại ngồi ngay cạnh cô. Mà cho dù không phải vậy, trên người cô dường như có gắn nam châm, tự động thu hút mọi ánh nhìn của anh.

Mạnh Hoán Bạch để ý bộ váy cô đang mặc. Có lẽ là lễ phục phù dâu, sắc tím nhạt thanh nhã cực kỳ tôn lên khí chất và làn da trắng ngần của cô. Mái tóc dài được búi cao, cổ đeo vòng trai thanh mảnh, bờ vai và xương quai xanh gầy guộc nhưng tròn trịa, dưới ánh đèn lung linh tỏa ra một lớp hào quang mờ ảo.

Mạnh Hoán Bạch không ngồi cạnh Đàm Dự vì vị trí đó quá gần Chu Tuệ, anh chọn ngồi ngay đối diện cô. Ngăn cách bởi chiếc bàn tròn đường kính lớn, anh lấy chiếc kính trong túi ra đeo lên.

Chu Tuệ cảm nhận được một ánh nhìn rực cháy đổ dồn lên người mình, khiến cô có cảm giác như ngồi trên đống kim, đến đầu cũng không dám ngẩng.

“Tuệ Tuệ, chị xin lỗi.” Quý Thanh Lộ, người định giới thiệu bạn cho cô, cũng ngẩn người khi thấy Mạnh Hoán Bạch. Cô ấy biết kế hoạch coi như tiêu tùng, thì thầm hối lỗi: “Chị thực sự không biết Mạnh tổng sẽ tới… Đàm Dự đúng là không nể mặt chị chút nào! Ghét thật!”

Chu Tuệ gượng cười: “Không sao đâu chị.”

May mà ở đây toàn bạn của Đàm Dự, dù nhiều người biết Mạnh Hoán Bạch nhưng không ai biết cô, cũng không ai biết cô từng là vợ anh. Thế là đủ rồi.


Đồ ăn bắt đầu được dọn lên, rốt cuộc Chu Tuệ cũng có cái để dời chú ý, không cần giả vờ nghịch điện thoại nữa. Nhưng không biết do quá đói hay quá căng thẳng mà đối diện với bàn tiệc tinh xảo, cô chẳng thấy ngon miệng chút nào.

“Nếu thấy không khỏe thì đừng ăn thịt.” Bên cạnh bỗng vang lên một giọng nam ấm áp, kèm theo đó là một bát canh trắng ngần: “Này, uống chút canh cho ấm bụng đi.”