Trước khi bước vào phòng tắm, Tạ Thanh Từ đã chuẩn bị tâm lý, cô thầm cầu nguyện đừng nhìn thấy thứ gì không nên nhìn.

Nhưng cũng may là không có.

Khu vực khô và ướt được tách biệt sạch sẽ, mặt bàn đá cẩm thạch cũng được sắp xếp ngăn nắp. Ngoài một số sản phẩm chăm sóc da mặt nam giới với tông màu đơn điệu trầm tối cùng bọt cạo râu ra thì không còn vật dụng nào khác.

Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, bỏ chiếc áo choàng tắm vào giỏ đựng quần áo sạch, cô cúi đầu nhìn bộ đồ ướt sũng trên người, khẽ cắn môi dưới rồi bắt đầu cởi ra.

Lúc ném quần áo ướt vào giỏ đồ bẩn, tay cô khựng lại, cô chợt nhận ra một vấn đề vô cùng quan trọng.

Đồ lót của cô thì làm sao bây giờ?

Suy nghĩ bỗng chốc đóng băng, cô ảo não ôm mặt.

Sao lại đồng ý tắm rửa ở đây cơ chứ?

Lúc gật đầu đồng ý, cô chẳng hề suy nghĩ nhiều đến thế.

Đúng lúc này, cửa phòng tắm bị gõ nhẹ hai cái, giọng dì Ôn vang lên từ bên ngoài: “Cô Tạ, dì vào lấy quần áo nhé.”