Tạ Thanh Từ bước vào cửa thì đúng lúc đụng mặt Chu Minh Trinh đang xuống lầu lấy nước.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Chu Minh Trinh đang định đi lên lầu thì dừng bước quay lại nhìn.
Thấy Tạ Thanh Từ bước vào từ cửa chính, trên tay còn ôm một bó hoa, bà ngạc nhiên sững sờ: “Bảo bối, sao hôm nay con lại về vậy?”
Bà không nghe nói hôm nay con bà về mà.
Tạ Thanh Từ mỉm cười, đặt bó hoa lên bàn: “Con nhớ mẹ mà.”
Chu Minh Trinh khép lại vạt áo ngủ, bà bước tới nhìn bó hoa trên bàn, rồi chợt nhớ ra hôm nay là ngày gì: “Đi hẹn hò về đấy à?”
Tạ Thanh Từ cúi đầu tháo giấy gói hoa, cô định cắm vào bình, chắc là còn giữ tươi được mấy ngày nữa, cô đáp khẽ: “Vâng.”
Chu Minh Trinh cười nhìn con gái, rồi lại nhìn bó hoa trước mắt: “Mắt nhìn cũng được đấy.”
Tạ Thanh Từ không hiểu ý, ngẩng đầu nhìn mẹ: “Cái gì mắt nhìn cũng được ạ?”
Chu Minh Trinh chỉ vào những đóa hoa trên bàn: “Người mua hoa mắt nhìn cũng được đấy.”