Tạ Mộc Lâm thắng cờ, tâm trạng khá tốt. Nhìn bàn ăn đầy ắp sơn hào hải vị, ông lấy ra chai rượu quý đã cất giữ lâu nay, hỏi Lương Kinh Trạc: “Biết uống rượu không?”

Chu Minh Trinh nghe vậy định ngăn lại: “Ăn cơm thường thôi mà uống rượu làm gì, có phải tiệc xã giao đâu. Hơn nữa Kinh Trạc còn phải lái xe về nữa.”

Lương Kinh Trạc nhìn chai rượu trên tay Tạ Mộc Lâm, gật đầu: “Cháu có thể uống một chút ạ.”

Thấy Lương Kinh Trạc đồng ý, Chu Minh Trinh cũng không nói gì thêm, dặn dò dì Lạc đi nấu sẵn ít canh giải rượu.

Dì Lạc cười híp mắt vâng dạ rồi vào bếp nấu canh.

Tạ Thanh Từ liếc nhìn người ngồi bên cạnh, cô không biết anh uống được thật hay chỉ là xã giao.

Quản gia mở rượu, rót vào hai bình chia rượu nhỏ, đặt bên tay Tạ Mộc Lâm và Lương Kinh Trạc.

Trong chiếc ly Mao Đài trong suốt, rượu ngon sánh quyện bám thành ly, đầy ắp một ly.

Lương Kinh Trạc rất ít khi tự mình uống rượu, nhưng trong các buổi tiệc xã giao khó tránh khỏi phải uống. Tửu lượng của anh không tính là rất tốt, nhưng cũng tuyệt đối không tệ.

Rượu vang đỏ, rượu trắng, rượu mạnh phương Tây… đều có thể uống một chút.