Tham quan xong phòng vẽ tranh, Tạ Thanh Từ đi trước, cô định dẫn anh đến phòng trà nhỏ.
Tầng này ngoài phòng vẽ tranh ra thì chỉ còn phòng ngủ của cô và một phòng trà nhỏ.
Không còn chỗ nào khác để đi, đành chọn phương án sau vậy.
Lương Kinh Trạc đi theo sau cô, anh điều chỉnh bước chân chậm lại để phù hợp với tốc độ của cô.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chan hòa chiếu vào hành lang dài hun hút, tạo nên những mảng sáng tối đan xen. Cô bước đi trong không gian ấy, bóng lưng mảnh mai thẳng tắp, mái tóc đen dài lay động ngang eo.
Tiếng bước chân từ chỗ lộn xộn dần trở nên đồng điệu. Tạ Thanh Từ dừng lại trước cửa phòng trà, đẩy cửa bước vào.
“Đây là phòng trà nhỏ, bình thường ông bà tôi đến chơi hay ngồi ở đây, khách khứa thì thường tiếp ở dưới lầu.”
Tầng trên vốn không dùng để tiếp khách, nhưng nói xong cô lại khựng lại một chút. Thân phận của anh hôm nay hình như cũng được tính là khách.
Ừm… khách sắp không còn là khách nữa.
Cô quay đầu nhìn anh, mỉm cười, dẫn anh vào trong.