Chu Minh Trinh và Tạ Mộc Lâm từ ngoài vườn bước vào, đúng lúc gặp Tạ Thanh Từ và Lương Kinh Trạc đang xuống lầu.
Hai người một trước một sau đi xuống cầu thang xoắn ốc.
Lương Kinh Trạc đi trước, bước chân vững vàng ung dung. Tạ Thanh Từ theo sau, cô bước đi hơi chậm, không biết do nóng hay vì nguyên nhân nào khác mà đôi gò má cô ửng hồng.
Chu Minh Trinh nhận ra Lương Kinh Trạc định về, “Về luôn sao cháu? Ở lại dùng bữa tối đã chứ?”
Lương Kinh Trạc gật đầu, giọng điệu khiêm tốn: “Dạ không được ạ, công việc có biến động, cháu cảm ơn chú dì hôm nay đã tiếp đãi chu đáo ạ.”
Nghe nói là chuyện công việc, Chu Minh Trinh cũng không giữ nữa, bà gật đầu đồng ý, bảo công việc quan trọng hơn.
Sau đó sực nhớ ra Lương Kinh Trạc buổi trưa có uống rượu, “Có tài xế đến đón không cháu, hay để dì sắp xếp người đưa về?”
Lương Kinh Trạc đáp: “Có rồi ạ.”
Vừa nghe điện thoại xong anh đã liên lạc với chú Chung, giờ này chắc ông đã đến nơi rồi.
Chu Minh Trinh gật đầu, rồi liếc nhìn Tạ Mộc Lâm đang im thin thít bên cạnh, bà dùng khuỷu tay huých nhẹ ông một cái.