Tạ Thanh Từ vừa đi đến gần xe thì chú Chung bước xuống, mở cửa cho cô.

Cánh cửa xe với những đường cong mạnh mẽ từ từ mở ra, chú Chung cười chào cô: “Lâu rồi không gặp, Thanh Từ.”

Tính ra cũng hơn nửa tháng rồi, đúng là hơi lâu thật.

Cô cong môi cười đáp: “Lâu rồi không gặp chú ạ.” Nói xong, cô cúi người ngồi vào trong xe.

Lương Kinh Trạc nghiêng đầu nhìn cô ngồi vào, chú Chung đóng cửa xe, chạy chậm vòng qua đuôi xe về ghế lái.

Trong không gian kín ngắn ngủi, đóa hoa nhài trên tay cô tỏa hương thơm ngát, thoang thoảng từng đợt.

Không khí yên tĩnh trong giây lát, mãi cho đến khi tiếng khóa dây an toàn “tách” một cái vang lên từ phía Tạ Thanh Từ, người bên cạnh vẫn chưa nói gì.

Cô hơi nghiêng đầu, nhìn về phía anh.

Hơn nửa tháng không gặp, cảm giác thân quen vừa mới được xây dựng chút ít qua vài lần gặp gỡ trước đó bỗng chốc tụt xuống đáy vực, thay vào đó là sự xa lạ, ngượng ngùng sau bao ngày xa cách.

Ánh mắt Lương Kinh Trạc dừng lại trên người cô một lát: “Em gầy đi thì phải.”