Gió đêm mùa thu ở Kinh Triệu mang theo chút se lạnh. Chiếc áo len mỏng manh không đủ giữ ấm, đi một vòng bên ngoài về người đã lạnh ngắt, Tạ Thanh Từ bèn đi tắm nước nóng.
Bước ra từ phòng tắm, cô nhìn thấy bộ đồ ngủ màu vàng sâm-panh sang trọng trong giỏ đồ sạch, thậm chí cả vấn đề nội y gây xấu hổ lần trước cũng đã được giải quyết êm đẹp.
Quần áo mới được giặt sạch sẽ, thoang thoảng mùi nước giặt quen thuộc. Giờ cô có thể chắc chắn rằng mùi hương trên người Lương Kinh Trạc không phải nước hoa hay túi thơm, mà đơn thuần là mùi nước giặt quần áo anh thường dùng.
Lúc nãy trên xe, anh hỏi cô có muốn đến khu Phúc Thuận Hồ ở không. Cô nhớ lại hôm anh đặt vé máy bay còn đặc biệt hỏi cô giờ giấc.
Cô nghĩ lần đầu tiên đến Cảng Đảo, lại là đến nhà anh, không thể đi quá muộn, nên đã chọn chuyến bay sớm nhất trong ngày mà không cân nhắc đến thời gian di chuyển ra sân bay.
Hơn nữa lại sắp đến kỳ nghỉ lễ, giao thông ở Kinh Triệu chỉ có tệ hơn chứ không thể khá hơn được.
Cô mấp máy môi mấy lần, cuối cùng cũng đồng ý: “Được ạ.”
Chú Chung vui mừng ra mặt: “Được rồi!”
Sau khi đưa hai người về khu Phúc Thuận Hồ, ông lại đích thân đến nhà cũ họ Tạ lấy hành lý cho cô.
Khí hậu Cảng Đảo nóng hơn Kinh Triệu một chút, hành lý của cô thực ra không nhiều, chủ yếu là váy áo mỏng nhẹ phù hợp thời tiết.