Đồng hồ sinh học của Tạ Thanh Từ luôn rất chuẩn giờ. Sáng sớm thức dậy, rửa mặt xong xuôi, cô kiểm tra lại đồ đạc mang theo một lần nữa, xác nhận không thiếu sót gì mới đóng vali.
Thay quần áo xong, đứng trước gương chải đầu, cô nhìn mình trong gương, cuối cùng lấy chiếc kẹp tóc Lương Kinh Trạc tặng hôm qua từ trong túi phụ kiện ra.
Đẩy vali ra khỏi phòng, vừa lúc Lương Kinh Trạc cũng bước ra. Phòng của hai người nằm chéo nhau, cách một hành lang nhỏ.
Ánh mắt chạm nhau, cả hai đều khựng lại.
Hôm nay Lương Kinh Trạc mặc bộ âu phục kiểu Anh dáng casual thoải mái hơn, chiếc cà vạt thắt trên cổ chính là chiếc Tạ Thanh Từ tặng hôm qua.
Ánh mắt anh chạm vào mắt cô, rồi nhìn lên chiếc kẹp tóc kẹp nửa đầu phía sau cô.
Tạ Thanh Từ giữ tay kéo vali, chủ động mở lời: “Chào buổi sáng.”
Anh gật đầu: “Chào buổi sáng.”
Khi đi xuống lầu, Lương Kinh Trạc nhận lấy vali từ tay Tạ Thanh Từ. Vừa xuống đến chân cầu thang thì gặp chú Chung.
Chú Chung cười tít mắt chào Tạ Thanh Từ, rồi ông bước tới giành lấy vali của cô từ tay Lương Kinh Trạc.