Lúc Lương Kinh Trạc xuống lầu, Trang Thư Doanh đang tất bật chỉ đạo người làm bày biện tiệc trà chiều ngoài vườn, bà nói là lát nữa còn có họ hàng đến chơi.
Thấy Lương Kinh Trạc đi ra, bà ngó vào nhìn rồi hỏi: “Tiểu Từ đâu?”
Lương Kinh Trạc nhìn người giúp việc đang bận rộn bê trà cụ và điểm tâm, trả lời: “Trên lầu, đang sắp xếp hành lý.”
Trang Thư Doanh “À” một tiếng, liếc anh: “Sao thế, con định đi đâu à?”
Anh chỉnh lại khuy tay áo, đáp: “Con đến công ty một chuyến.”
Trang Thư Doanh nhíu mày không hài lòng: “Hôm nay Tiểu Từ mới đến ngày đầu tiên, con đã bỏ con bé một mình, thế là không được đâu. Không giải quyết online được à?”
Theo thường lệ, Lương Kinh Trạc sẽ đáp trả: “Nếu giải quyết online được thì con ra ngoài làm gì?”
Nhưng hôm nay anh không nói thế, trầm ngâm một lát mới đáp: “Không được, khoảng hai tiếng nữa con về.”
Sắc mặt Trang Thư Doanh lúc này mới dịu lại, đánh giá anh một lượt, ánh mắt bỗng dừng lại ở điểm sáng lấp lánh trên tay anh.
Bà nhìn kỹ, ngón áp út tay trái của Lương Kinh Trạc đang đeo một chiếc nhẫn.