Tạ Thanh Từ không tài nào ngủ được.

Không biết đã qua bao lâu, cô cảm thấy cổ gối lên cánh tay anh bắt đầu tê cứng nhức mỏi. Cô rón rén ngẩng đầu lên, định nhẹ nhàng nhấc cánh tay Lương Kinh Trạc ra.

Vai vừa nhúc nhích, phía sau đã truyền đến một giọng nói còn trong trẻo hơn cả cô: “Không ngủ được à?”

Hóa ra anh cũng chưa ngủ.

Động tác cố tình nhẹ nhàng bỗng dừng lại, cô kéo chiếc gối kê lại, nằm xuống lần nữa.

“Vâng, đổi chỗ lạ em thường phải mất một hai hôm mới quen được.”

Dù là nơi từng sống lâu dài, nhưng chỉ cần xa cách một thời gian rồi quay lại, cô luôn cần thời gian thích nghi lại từ đầu.

Lương Kinh Trạc thì không bị lạ giường, bao năm nay bay đi bay lại khắp nơi trên thế giới, anh đã sớm quen với đủ loại môi trường ngủ khác nhau.

Chỉ là dạo gần đây tăng ca thường xuyên, đồng hồ sinh học giờ này vẫn chưa đến giờ đi ngủ.

Vừa nãy nằm im không động đậy là vì anh tưởng Tạ Thanh Từ đã ngủ rồi.