Trở lại nhà họ Chu thì đã là rạng sáng. Đỗ xe xong xuôi ở bãi xe, họ đi theo đường cũ trở về.
Tạ Thanh Từ vẫn cảm thấy mặt mình nóng bừng, cô vỗ vỗ lên má. Vừa xuống xe đã nghe thấy tiếng bước chân từ phía sân sau vọng lại, kèm theo tiếng nói chuyện của Chu Minh Trinh và hai người thím họ Chu.
Chắc là họ định đi đón Tạ Mộc Lâm, hai người không yên tâm để Chu Minh Trinh đi đêm một mình nên đi cùng.
Tạ Thanh Từ sững sờ, quay đầu nhìn Lương Kinh Trạc vừa bước xuống từ ghế lái.
Anh đóng cửa xe, định đi cùng cô về phía sân sau, nhưng Tạ Thanh Từ đi thẳng tới, kéo anh trốn vào bụi cây bên cạnh.
Bụi cây lá nhỏ cao ngang người, đối với Lương Kinh Trạc thì hơi thấp, cô còn phải vạch mấy cành lá che chắn cho anh.
Lương Kinh Trạc bị kéo tay, buộc phải khom người xuống, không hiểu chuyện gì xảy ra, quay sang nhìn cô: “Sao thế em?”
Tạ Thanh Từ đưa ngón trỏ lên miệng: “Suỵt, mẹ và hai thím em đấy.”
Tuy lúc trước ra cửa, cô đã nói dối anh về gia quy “ra ngoài sau 11 giờ đêm phải quỳ thư phòng”, nhưng giờ này mới về thì đúng là muộn quá thể.
Thế nhưng Lương Kinh Trạc chỉ nghĩ đến hình phạt quỳ thư phòng, mày anh nhíu lại theo bản năng: “Gia quy bên ngoại nhà em nghiêm khắc thế à?”