Tạ Thanh Từ nhìn dòng tin nhắn này, cô chớp mắt liên tục.
Ký ức kéo về, nụ hôn ướt át kéo dài trong bóng tối vừa rồi, sự rung động mãnh liệt và quyến luyến khó dứt lại rục rịch trỗi dậy.
Cảm giác nóng bừng trên má lại dâng lên, cổ họng cô khô khốc như thiếu nước, cô nhẹ nhàng nắm chặt lòng bàn tay, lại nhớ đến một số cảnh tượng đêm qua.
Hay là… cô đổi vé máy bay bỏ trốn ngay bây giờ nhỉ?
……
Trước bữa tối dì Lý mới quay lại. Hôm nay thời tiết bên ngoài khá đẹp, khí hậu đầu đông ở Cảng Đảo ôn hòa hơn Kinh Triệu nhiều, Tạ Thanh Từ quyết định ra ngoài đi dạo một chút.
Chủ yếu là cô thực sự không chịu nổi cảm giác ngồi yên chờ đợi, cứ như cục bột đang ủ men trong lồng hấp, đứng ngồi không yên.
Gần khu Trung Hoàn có nhiều trung tâm thương mại cao cấp, cô chẳng có gì muốn mua, nhưng đi dạo giết thời gian cũng được.
Trước khi đi, Lương Kinh Trạc đưa cho cô một tấm thẻ phụ, anh dặn cô cô chán thì ra ngoài đi dạo. Sợ cô lại giống lần trước ở Kinh Triệu dùng thẻ của mình thanh toán hết mọi thứ, lúc đưa thẻ anh còn dặn thêm là ở khu vực Cảng Đảo dùng thẻ của anh sẽ được giảm giá.
Vậy thì tội gì không dùng.