Gần đây do dự án “Ác Mộng”, các bộ phận tại trụ sở chính đều rơi vào tình trạng tăng ca điên cuồng. Dự án vừa mới khởi động nên có rất nhiều chỗ cần điều chỉnh.

Hôm đó tăng ca xong, khi Lương Kinh Trạc chuẩn bị gập máy tính đứng dậy tan làm thì Đặng Bá An lại một lần nữa không mời mà đến, có điều lần này đã biết gõ cửa.

Lương Kinh Trạc tưởng còn chuyện công việc gì, bèn nói: “Vào đi.”

Khi thấy người bước vào với hai tay trống trơn, anh không chút do dự đứng dậy, mặc áo khoác, chuẩn bị chuồn.

Đặng Bá An gọi giật lại: “Sao thế này, tôi vừa đến cậu đã định chuồn rồi, có lịch sự không đấy?”

Lương Kinh Trạc nhàn nhạt liếc anh ta một cái, cài cúc áo vest: “Trừ chuyện công việc ra thì cậu đừng tìm tôi.”

Đặng Bá An tặc lưỡi: “Có cần thế không hả Lương tổng? Bạn cũ muốn rủ cậu đi uống rượu sau giờ làm cũng không được à?”

Mấy ngày nay bận tối tăm mặt mũi, hôm nay hiếm khi tan làm sớm không vướng bận gì, Đặng Bá An quyết định đến rủ Lương Kinh Trạc đi làm vài ly thư giãn.

Lương Kinh Trạc không nói gì, cài xong cúc áo liền đi ra ngoài: “Không được, tôi phải về nhà.”

?