Người phản ứng lại đầu tiên chính là Tưởng Từ. Cơn giận lan tỏa từ lồng ngực lên gương mặt trái xoan trắng ngần, phút chốc phủ lên một lớp phấn hồng nhạt, đôi mắt đẹp mở to như thể nhìn thấy kẻ thù.

Cô vừa mở miệng đã là lời trách cứ: “Anh có súng sao không nói sớm? Giỡn mặt tôi hả!”

“Em cũng đâu có hỏi tôi đâu!” Hà Tĩnh vô tội xòe tay.

“Thế sao anh không tự nói ra? Lại còn dám ôm tôi?”

“Là em ôm tôi trước mà!”

Tưởng Từ nghẹn họng, cô cảm thấy sao mình bỗng nhiên trở nên ngớ ngẩn thế này: “Anh còn cảm thấy mình chịu thiệt à?”

“Đâu có, sao mà tôi chịu thiệt được?”

“Vậy là anh lợi dụng tôi!”

“Tôi đâu có!” Hà Tĩnh nhíu chặt mày, “Là em chạy tới ôm tôi mà, tay tôi đặt lên vai em còn chẳng dám dùng lực nữa kìa.”

“Anh im miệng cho tôi!” Tưởng Từ hận không thể bắt anh ăn sạch ba tấn thuốc câm, rồi khâu luôn cái khuôn miệng mỏng này lại để anh đời đời kiếp kiếp không được lên tiếng. Hà Tĩnh thấy cô giận đến đỏ mặt tía tai: “Em đang giận sao? Xin lỗi nhé, tại tôi không phối hợp kịp với kịch bản của em.”