Sau khi tạm biệt Tưởng Từ, Hà Tĩnh hóa thân thành kẻ du hành đêm trên những con phố Chiêm Sa Chủy. Chiếc mô tô lướt cực nhanh qua sườn những chiếc ô tô, mượt mà như cá gặp nước. Tối nay không phải trông sòng, tâm trạng vì Tưởng Từ mà trở nên tốt lạ thường, tốt đến mức anh muốn gọi ngay cho Hà Võ và Đầu Đinh đi làm một chầu ra trò.

Hà Tĩnh đỗ xe ở con hẻm sau tiệm Ứng Ký, anh đi thẳng xuyên qua cửa sau hướng về phía hộp đêm Đại Phú Hào, chỉ mất khoảng thời gian hút hai điếu thuốc đã đến cổng.

Bảo vệ vừa thấy anh liền tiến lên chào: “Anh Tĩnh.”

“Anh Cường đâu rồi?”

“Đang ở phòng Buckingham ạ.”

Hà Tĩnh gật đầu, lách qua những cô gái nồng nặc mùi phấn son nơi hành lang, né tránh những vị khách say xỉn loạng choạng. Anh nghiêng người nhường đường cho một cô phục vụ vừa đẩy cửa phòng bao bước ra, khoảnh khắc cánh cửa mở toang, anh bắt gặp Nghê Thiếu Tường đang ngồi trên sofa.

Anh dừng bước, qua ô kính nhỏ trên cửa lén nhìn vào trong. Ngoài Nghê Thiếu Tường và mấy tên đàn em, những kẻ còn lại có khung xương thô kệch, dáng ngồi bá đạo, dưới ánh đèn mờ ảo lộ rõ đường nét khuôn mặt góc cạnh, rõ ràng là người nước ngoài. Một cô phục vụ khác bưng rượu ngoại đi tới, định đẩy cửa vào thì bị Hà Tĩnh nắm lấy cánh tay kéo lại, khiến cô ta lảo đảo nhào về phía anh.

Cô gái hốt hoảng ngước lên, mặt đỏ bừng: “Anh Tĩnh—”

Hà Tĩnh ra hiệu im lặng: “Mấy người bên trong là hạng nào?”

“Hình như là khách của Nghê thiếu, mấy chị Mỹ Viện bảo là người Nga ạ.”