“Đứng im—!” Họng súng đen ngóm của khẩu 38 chĩa thẳng vào mặt Hà Tĩnh.

Thần kinh căng thẳng khiến tay chân anh cứng đờ, Hà Tĩnh đứng bên cạnh chiếc mô tô, đờ đẫn giơ hai tay lên. Mồ hôi phủ đầy trán, tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, anh lùi lại hai bước.

“Ở đây!” Tám chín viên cảnh sát từ hai đầu hẻm ập tới vây quanh.

Một người tiến lên, động tác thô lỗ lục soát khắp người Hà Tĩnh nhưng không tìm thấy gì.

“Lưu Diệu Huy, Cục Điều tra Ma túy.” Lưu Diệu Huy trưng thẻ ngành, ra hiệu cho cấp dưới còng tay Hà Tĩnh lại, “Nhận được tin báo có kẻ giao dịch ma túy tại bến tàu số 9 Khôi Dũng, bọn tôi đuổi theo cậu suốt chín con phố rồi, chạy khá đấy.”

Hà Tĩnh im lặng. Cảnh sát vẫn đang ráo riết sục sạo xung quanh, nhịp tim anh mãi không thể bình ổn, thậm chí không dám ngoái nhìn chiếc xe phế thải kia. Anh chỉ đăm đăm nhìn vào những viên gạch đỏ lộ ra trên mảng tường bong tróc, chúng chói mắt như vệt máu khô, cố gắng đè nén nỗi sợ hãi.

Từ phía xa, một viên cảnh sát chạy lại, tay cầm túi nilon trong suốt chứa một khẩu súng – Hà Tĩnh liếc qua biết ngay là khẩu anh vừa đá đi.

“Sếp, phát hiện một khẩu súng ngắn ngoài hẻm.”

“Sếp, trong hẻm đã soát kỹ, không thấy hàng.”

Lưu Diệu Huy liếc nhìn Hà Tĩnh, thân hình vạm vỡ toát ra uy quyền không thể xâm phạm: “Súng có phải là của cậu không?”