Tin tức Nghê Khoan trúng gió nhập viện truyền khắp Hồng Kông chưa đầy ba ngày. Thiếu đi cái gai trong mắt cũ kỹ này, những cái gai khác liền có cơ hội trồi lên. từ các lộ cừu gia cho đến đội O Ký, sau cơn mừng thầm đều không thể không đề phòng.
Tưởng Hưng đã đến bệnh viện thăm Nghê Khoan. Nhìn ông liệt nửa người bên trái, mặt méo miệng xệ, nói năng không rõ lời. Con người rồi ai cũng sẽ già, bộ dạng bệnh tật này dù là ai nhìn thấy cũng không nỡ làm khó thêm. Huống hồ Nghê Khoan lại bị chính con trai mình chọc tức đến nhập viện, nghe vừa đáng thương vừa là nghiệp chướng. Tưởng Hưng không nói nhiều, chỉ dặn dò vài câu mong sớm bình phục rồi vội vã rời đi.
Nghê Khoan nằm viện, Nghê Thiếu Tường nghênh ngang tiếp nhận lô hàng đầu tiên của Anton. Tưởng Hưng biết chuyện chỉ lắc đầu cười nhạt, lăn lộn giang hồ mấy chục năm, không ngờ đến tuổi sắp nghỉ hưu còn phải cùng đám hậu bối tranh quyền đoạt lợi một lần nữa. Ông dặn dò Liêu Thắng để mắt kỹ động tĩnh của Nghê Thiếu Tường, còn Tưởng Từ mỗi ngày ra vào trường học bắt buộc phải do tài xế Giang đưa đón.
Sau tiết lập xuân, thời tiết dần ấm lên.
Y phục của Tưởng Từ từ dày chuyển sang mỏng, mái tóc xõa vai chẳng còn thời gian chăm chút đã sớm dài quá thắt lưng, mỗi ngày cô đều vùi đầu bên bàn học nghiêm túc chuẩn bị cho kỳ thi. Hà Tĩnh vẫn theo lệ gọi điện hỏi thăm, nghe giọng cô có phần mỏi mệt vì quá đỗi tâm huyết với công việc mà lòng anh thầm xót xa. Dặn dò nhiều quá thì bị chê là lải nhải, anh đành dùng chất giọng trầm thấp khẽ phả vào màng nhĩ cô, anh nói nhớ cô yêu cô, đêm qua anh nằm mộng thấy buổi hẹn hò thầm kín, hai người suýt chút nữa đã cướp cò. Tưởng Từ nghe mà đỏ mặt tía tai, lần nào cô cũng lấy lý do ôn bài để cắt đứt sự trêu chọc ấy.
Cuối tháng 5 năm 1991, nhiệt độ chạm ngưỡng 30 độ C.
Khoảng thời gian Tết Đoan Ngọ, mưa rào đổ xuống dồi dào, không khí oi bức bao trùm hòn đảo, khiến người ta cảm thấy như đang ở trong một chiếc lồng hấp khổng lồ. Trên phố, trang phục đã trở nên mát mẻ với áo cộc tay, quần short và những vạt váy bay bổng. Tưởng Từ buộc tóc đuôi ngựa cao, diện sơ mi trắng cùng chân váy đồng phục đen, để lộ bắp chân thon gọn cân đối. Hôm nay Tưởng Hưng đặc biệt đích thân đưa đón, sau khi chào tạm biệt, cô xuống xe bước nhanh vào trường, tiến thẳng đến phòng thi.
Cách mục tiêu lớn nhất của mười chín năm cuộc đời chỉ còn cách đúng một kỳ thi này. Tưởng Từ đã hứa với Tưởng Hưng, hứa với chính mình, và đã hứa với mẹ trong dịp tảo mộ Thanh Minh, cô nhất định sẽ đỗ vào Đại học Hồng Kông (HKU).
Sau ba ngày miệt mài bút mực, bước ra khỏi phòng thi, cô cảm thấy như trút được gánh nặng nghìn cân. Trên đường về nhà, cô vẫn chưa dám tin thời đại học sinh đã thực sự khép lại, tưởng như mới hôm qua thôi cô vẫn còn chào tạm biệt gia đình, mỉm cười bước vào cổng trường.
Tưởng Hưng ngồi trong xe cười hỏi: “Làm bài thế nào?”