“A Từ càng lớn càng giống mẹ, làm việc gì cũng nghiêm túc hơn người khác.” Nghê Khoan nhớ lại người vợ quá cố của Tưởng Hưng, năm xưa đúng là bậc cân quắc bất nhượng tu mi, “Bao nhiêu năm nay chú cũng không tái giá, có mỗi mụn con gái là A Từ, lại không để con bé tiếp quản việc bang hội. Chú định làm đến năm chín mươi tuổi à?”

Nghê Khoan và Tưởng Hưng vốn quen biết lâu năm, hiểu rõ chân tơ kẽ tóc của nhau. Vợ Nghê Khoan đã bệnh mất vài năm trước, hai cô con gái đều đã ra nước ngoài lấy chồng, chỉ còn Nghê Thiếu Tường là con trai độc nhất bên cạnh để tiếp quản Tân Nghĩa. Tưởng Hưng thì chỉ có Tưởng Từ, lại luôn cố ý để cô tránh xa bang hội, người tinh tường đều biết ông đang muốn tìm một chàng rể hiền để thay mình chấp chưởng mọi việc.

“Em làm được thì cứ làm thêm vài năm, chuyện sau này tính sau.” Tưởng Hưng rít một hơi thuốc lá thơm nồng vị trái cây dịu nhẹ, thần sắc trong làn khói trắng mờ ảo thật khó phân định vui buồn.

“A Từ thông minh xinh đẹp như vậy, công tử giàu có khắp Hồng Kông xếp hàng dài muốn cưới, Nhị gia đương nhiên không cần lo lắng.” Nghê Thiếu Tường ngậm xì gà cười lả lơi, “Nếu muốn tìm người hiểu rõ gốc gác lại đáng tin cậy, cháu thấy A Thắng cũng được đấy chứ. Phong lưu phóng khoáng, rất xứng với A Từ.”

Thần sắc Liêu Thắng lạnh nhạt, anh ta liếc nhìn Nghê Thiếu Tường một cái rồi không nói nửa lời.

Hà Tĩnh rủ mắt, khẽ mím môi. Trong những dịp thế này anh chỉ có thể giữ im lặng, nhưng trong lòng lại dâng lên một luồng chua xót vô cớ. Liêu Thắng được Tưởng Hưng trọng dụng, lại có lợi thế gần quan ban lộc, lòng anh không khỏi thấy khó chịu.

Tưởng Hưng rời điếu xì gà khỏi môi: “Xem ra Thiếu Tường ăn Tết quá chén rồi, say đến tận mùng Năm. Rượu có thể uống bừa, nhưng lời thì không được nói bậy.”

Sự bực dọc nhẹ của Tưởng Hưng làm Hà Tĩnh thở phào nhẹ nhõm, xem ra chỉ là Nghê Thiếu Tường nói nhăng nói cuội. Nghê Thiếu Tường lại chẳng mấy bận tâm, gã phớt lờ ánh mắt sắc lẹm của Nghê Khoan vừa quét qua: “Cháu đùa chút thôi mà, Nhị gia đừng để bụng.”

Hóa ra tử huyệt của con cáo già chính là con cáo nhỏ xinh đẹp kia.

“Đùa à?” Tưởng Hưng thu lại nụ cười, ngồi thẳng người dậy, “Vậy việc hớt tay trên vụ làm ăn bên Nga của chú, có tính là một trò đùa khác của Nghê thiếu không?”