“Sao anh lại tới đây?”
Tưởng Từ ôm lấy thắt lưng Hà Tĩnh rồi ngước đầu lên, đôi mắt lấp lánh sự ngọt ngào và kinh ngạc.
“Anh nhớ em.” Hà Tĩnh cúi đầu in một nụ hôn lên giữa chân mày cô, “Mặc phong phanh thế này, cảm lạnh thì sao.”
Hà Tĩnh buông cô ra, kéo khóa chiếc áo khoác của mình xuống, vươn tay quấn cô vào lòng, anh dùng lớp áo dày che chắn cho cô: “Thế này có ấm hơn chút nào không?”
Tưởng Từ khẽ cong môi, đôi mắt phượng nheo lại mỉm cười. Đôi tay cô vòng qua thắt lưng săn chắc của anh phía trong lớp áo, tham lam đón nhận hơi ấm không ngừng truyền tới: “Ấm lắm.”
Ấm đến mức băng tuyết tan chảy, đêm đông cũng phải tăng nhiệt.
“Tối nay anh uống rượu à?” Tưởng Từ tựa vào ngực anh, thoang thoảng ngửi thấy mùi rượu.
“Ừm, cơm tất niên nên anh nhấp một chút.” Hà Tĩnh hơi cúi đầu, hơi thở ấm nóng theo nhịp ngực phập phồng phả lên trán Tưởng Từ. Cô vẫn mặc chiếc váy từ lúc chiều, nhưng đã thay chiếc áo khoác bên ngoài bằng một chiếc áo cardigan len màu lạc đà mềm mại. Lớp vải dịu dàng ôm sát vòng một tròn đầy và vòng eo thon gọn, bị ép vào lòng Hà Tĩnh tạo nên một vẻ gợi cảm nóng bỏng trêu người.
Anh cúi đầu ghé sát, dịu dàng hôn lên hai mí mắt mỏng manh của cô, hệt như cánh bướm vờn hoa, nhẹ nhàng và tinh tế. Cảm giác hơi ngứa khiến Tưởng Từ khẽ nhăn mũi đầy kiều diễm, nhịp tim bị tình dục dẫn dụ, cô nhắm hờ mắt nhếch cằm đón đợi. Tư thế chủ động đón nhận này khiến người ta muốn nâng niu, Hà Tĩnh siết chặt vòng tay, không thể chờ thêm được nữa mà ngậm lấy làn môi hồng nhuận mút mát, chiếc lưỡi mang theo hơi rượu nồng ấm tiến vào.
Càng thêm phóng túng, anh biết gốc lưỡi cô nhạy cảm sợ ngứa nên cứ nhất quyết liếm láp ở đó, khiến hàng mi cô run rẩy liên hồi. Cô né anh, tránh anh, nhưng đầu lưỡi mềm mại đang tì trên vòm họng sao thoát khỏi sự quấn quýt của chiếc lưỡi dẻo dai kia, từng gai vị giác li ti ma sát vào nhau trong dịch tiết giao hòa. Cả khoang miệng thấm đẫm men say, tê dại đến mức mất cả lý trí, trong những tiếng dỗ dành mập mờ, chiếc lưỡi non nớt khẽ đưa ra, thật là một cảnh tượng sống động tình tứ.