Giữa tuần tháng 2 năm 1991, nhiệt độ bắt đầu tăng dần một cách ôn hòa. Từ những trung tâm thương mại hiện đại cho đến những con ngõ nhỏ chật hẹp đều đã giăng đèn kết hoa, khắp nơi rực rỡ sắc đỏ vui tươi. 

Thịt gác bếp, lạp xưởng, hải vị khô; bóng cá, bào ngư, Phật Nhảy Tường; thịt khâu nhục, móng giò, lẩu bồn lớn… Các nhà hàng nổi tiếng đồng loạt tung ra thực đơn tiệc gia đình dịp Tết, các tiệm bánh ngọt cũng in đầy chữ “Hỷ” lên những lớp vỏ bánh giòn rụm.

Giữa chợ hoa, người ta tỉ mỉ chọn lựa từng cành đào còn hàm tiếu. Chủ sạp hoa miệng dẻo tay khéo, gói ghém cành hoa cẩn thận rồi không quên tặng thêm một câu chúc: “Năm tới nhớ dẫn ý trung nhân đến mua hoa nữa nhé”. Về đến nhà, rửa sạch bình gốm cắm hoa vào, ngụ ý năm mới đào hoa nở rộ, sớm tìm được ý trung nhân.

Tưởng Từ vừa mới kết thúc kỳ thi, được nghỉ ngơi ở nhà hai ngày. Mỗi năm vào đêm giao thừa, Tưởng Hưng đều sẽ ở nhà ăn cơm tất niên, tự tay nấu món Cá vược chiên xốt tùng tử cho con gái.

Dì Phấn giúp việc đã bắt đầu sắm sửa đồ Tết từ một tuần trước. Mọi nguyên liệu cho bữa cơm tất niên đều được dì chuẩn bị kỹ lưỡng, viết sẵn danh sách rồi dẫn chú Giang ra chợ lùng sục mang về. Đặc biệt là con cá vược mà Tưởng Hưng định nấu, nhất định phải mua vào đúng sáng hôm đó, chọn con tươi rói nặng chưa đầy 1kg, thả trong bể nước nhà bếp chờ Tưởng Hưng về đích thân xuống tay.

Tưởng Từ ở trong phòng đọc sách giải trí đến mức thấy hơi đói, lúc này cô mới phát hiện đã là 6 giờ chiều. Khi cô bước ra khỏi phòng đi xuống cầu thang, vừa vặn gặp Tưởng Hưng đang đứng ở huyền quan thay giày.

“Ba, ba về rồi.”

“Đêm giao thừa nên ba về sớm ở bên con.” Tưởng Hưng cười bước vào phòng khách, quay đầu dặn dò Liêu Thắng phía sau: “Tối nay ăn cơm xong cậu ở lại đây, tôi còn chút việc muốn nói với cậu.”

“Vâng, Nhị gia.” Liêu Thắng gật đầu, ngước nhìn Tưởng Từ đang đứng bên tay vịn cầu thang. Mái tóc dài rẽ ngôi giữa xõa trên vai, một bên vén sau tai lộ ra đôi mắt đào hoa đầy phong tình. Bên ngoài chiếc váy liền thân bằng len cùng màu, cô khoác một chiếc áo ghi-lê lông thỏ màu xám đậm không tay, lộ ra cổ chân thanh mảnh.

Liêu Thắng biết rõ Tưởng Từ xinh đẹp, và cô cũng chẳng bao giờ che giấu mà luôn hào phóng phô diễn vẻ đẹp ấy.