Hà Tĩnh nhìn theo bóng chiếc xe biến mất nơi góc đường, tâm trạng u ám những ngày qua đều được Tưởng Từ chữa lành. Xem ra sau này có phải làm phẫu thuật chắc cũng chẳng cần tiêm thuốc mê, chỉ cần Tưởng tiểu thư nở nụ cười là có thể nhẹ nhàng xua tan mọi khổ ải nhân gian.

Hoa Đà có hiển linh chắc cũng phải thầm cảm thán: Tình yêu đúng là ảo giác lớn nhất đời người.

Hà Tĩnh thu lại vẻ mặt đắm đuối, nhớ tới những lời Hà Võ đã dặn. Nếu ví đây là cuộc tuần thú của quân vương, thì anh chính là vị Đường chủ đang đi thị sát từng tấc đất trong lãnh địa của mình. Anh cần có một màn ra mắt chính thức, tự mình cảm nhận quyền lực và vận mệnh mà mình đang dần nắm giữ.

Nửa tiếng sau, Hà Tĩnh xuất hiện trước cổng Đại Phú Hào. Đám bảo vệ ở cửa cúi người chào anh với một độ cong chưa từng có.

Sải đôi chân dài bước trên hành lang đã đi qua hàng nghìn lần, ánh đèn chùm pha lê trên đỉnh đầu vẫn lung linh rực rỡ như xưa. Nhưng những người nhìn thấy anh, quen biết anh, giờ đây đều thay đổi bằng một gương mặt khác: nịnh bợ và cung kính, sùng bái và lạ lẫm.

Mỗi tiếng gọi “Anh Tĩnh” vẫn âm điệu như cũ, nhưng khẩu khí đã trở nên cẩn trọng, dè dặt.

Đây là lần đầu tiên anh xưng vương tại mảnh đất này, lần đầu tiên nếm trải niềm vui của kẻ bề trên. Bản năng chiếm hữu lãnh thổ của giống đực được đánh thức, sự hư vinh mãnh liệt và lòng tự tôn trào dâng khiến máu huyết ấm lại, mọi mệt mỏi trên người đều bị quét sạch hoàn toàn.

Hà Tĩnh gật đầu với những người chào hỏi, bước chân anh càng đi càng thấy phấn chấn. Chẳng cần tự tay làm gì, nhân viên phục vụ ở cửa đã chủ động cúi người đẩy mở cánh cửa phòng bao. Ngay khi anh xuất hiện, những người trong phòng đã nhiệt tình vây quanh.

“Anh Tĩnh! Sao giờ anh mới tới, bọn em chuẩn bị rượu sẵn đợi anh lâu lắm rồi đấy!”

Hà Tĩnh cười nhẹ, bước vào rồi ngồi thẳng xuống vị trí giữa sofa, nổi bật và bá đạo. Thân hình cao lớn tự mang theo khí trường, ánh đèn vàng ấm áp tô điểm bầu không khí hắt lên xương chân mày và sống mũi anh, tạc nên những mảng sáng tối thâm trầm tuấn mỹ.