Kể từ sau lễ Giáng sinh, Hà Tĩnh luôn ghi nhớ lời dặn của Tưởng Từ, anh chỉ gọi điện thổ lộ tình cảm vào khoảng thời gian từ thứ Sáu đến Chủ Nhật, rõ ràng là anh đã nằm lòng lịch trình của Tưởng Hưng.
Thời gian mỗi cuộc gọi không dài, phần lớn là Tưởng Từ chia sẻ những chuyện vụn vặt: kỳ thi lại đứng nhất, đang phân vân nên mua băng đô màu gì, hay tiếc nuối vì bộ phim muốn xem đã ngừng chiếu mà mình thì không có thời gian đi. Một nữ thần kiêu kỳ và lạnh lùng như cô khi yêu cũng chỉ là một cô gái nhỏ.
Hà Tĩnh đang chìm đắm trong mật ngọt, dù cô có chia sẻ về thời sự quốc tế hay thảo luận về chủ nghĩa Tam Dân, anh cũng thấy thú vị vô cùng, nghe mãi không chán.
Sau đó họ cũng có hẹn hò thêm một lần, nhưng phải chiều theo kế hoạch học tập và giờ giới nghiêm của Tưởng Từ, bữa tối kết thúc vội vã để anh kịp đưa cô về nhà đúng giờ. “Cái đuôi chó” có vẫy tít tận trời xanh thì cũng chỉ đổi lại được một nụ hôn thơm ngát.
Chưa đủ, vẫn chưa đủ, anh muốn nhiều hơn nữa, muốn cái sự cực lạc vô tận như trong những giấc mộng xuân.
Một tuần trước, Tưởng Từ nói qua điện thoại rằng cô phải chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ, tạm thời không có thời gian dành cho anh. Hà Tĩnh chỉ đành dặn dò cô đừng ôn bài quá lâu mà quên nghỉ ngơi, đợi thi xong anh sẽ hẹn cô.
Tối thứ Sáu, Tưởng Từ và Trần Tư Mẫn vẫn phải đến lớp học thêm. Sau khi ăn tối tại trường, Tưởng Từ nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc.
“Tư Mẫn, nhanh lên nào. Tối nay thầy giáo sẽ giải đáp các điểm khó và kiểm tra miệng, đừng để muộn.”
“Với tớ thì cả cuốn sách này chỗ nào cũng khó hết.”
Trần Tư Mẫn bĩu môi. Dạo gần đây tóc mái của cô nàng đã dài hơn, được chải ngôi lệch, thấp thoáng nét quyến rũ thanh xuân đang dần chín muồi.