Là Hầu Thục Nghi.

Trương Vĩnh Cường ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy chấn động.

“Anh Cường ——” Hầu Thục Nghi khẽ lắc đầu, những giọt lệ rơi xuống đầy hỗn loạn, “Anh đừng hận em.”

“Anh hận em cái gì?” Lồng ngực Trương Vĩnh Cường phập phồng, anh ta không thể tin được mình lại chết trong tay một người phụ nữ, “Thục Nghi, em đã làm gì?”

“Ngày hôm đó anh rời khỏi nhà em, anh để quên đồng hồ trên đầu giường. Em định mang trả cho anh, nhưng khi đi đến tiệm tạp hóa Hồng Ký đầu đường, em đã nghe thấy anh gọi điện thoại cho cảnh sát ——”

Lớp trang điểm lộng lẫy bị nước mắt làm cho lem nhem nhếch nhác, chân tình thâm sâu ngày cũ giờ hóa thành nỗi tuyệt vọng thốt ra nơi đầu môi, “Chính em đã nói với Nghê thiếu, anh là nội gián.”

Cả khán phòng xôn xao.

Trái tim Trương Vĩnh Cường như bị điện giật, anh ta run giọng nói, “Thục Nghi, có phải em uống nhầm thuốc nên hóa điên rồi không, sao lại lấy chuyện này ra để vu khống anh?”

“Anh Cường, anh nhận đi. Nếu anh thực sự không phải nội gián, tại sao tối nay cảnh sát lại tới?”

“Nghê thiếu ——” Trương Vĩnh Cường nén lại sự kinh hãi, “Anh sẽ không thực sự tin lời một con điếm chứ? Loại đàn bà nghìn người cưỡi vạn người leo, gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ, loại này là giỏi nhất trò mượn gió bẻ măng đấy.”