“A Từ, có người tìm cậu kìa.” Một người bạn đi ngang qua gõ nhẹ vào mặt bàn của Tưởng Từ.

Tưởng Từ ngừng bút ngẩng đầu. Đó là một nữ sinh bình thường ít khi tiếp xúc, gương mặt lộ rõ vẻ hóng hớt xen lẫn nụ cười đầy tò mò. Tưởng Từ nhìn theo hướng chỉ tay ra ngoài cửa, lại là vị công tử bột ấy. Thay cho bộ đồng phục trường là chiếc sơ mi trắng đắt tiền, anh ta tựa nghiêng vào khung cửa với tư thế lười nhác. Mái tóc để mái hơi dài vuốt ngược ra sau, một tay đút túi quần ra vẻ phong trần, dáng người vừa gầy vừa có chút phong thái thư sinh.

Chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay lấp lánh đến chói mắt, hoàn toàn không tương xứng với thân phận học sinh.

Đây là lần thứ không biết bao nhiêu Bành Tử Hào công khai đến tìm Tưởng Từ.

“Nếu cậu không chịu ra, mình nghĩ cậu ta sẽ đến mỗi tiết học mất.” Trần Tư Mẫn xoay người từ bàn phía trước, đôi mắt tròn xoe mang vẻ chân thành khuyên nhủ: “Trong trường đã bắt đầu có tin đồn giữa hai người rồi đấy.”

“Tốt thôi. Hiếm khi tuổi trẻ đã tìm thấy chí hướng, bọn họ rất hợp làm chó săn cho mấy tờ tạp chí.” Tưởng Từ thu hồi tầm mắt, cô không muốn để ý tới Bành Tử Hào.

“Đại tiểu thư của mình ơi, ít nhất cậu cũng phải ứng phó một chút chứ. Cậu ta không mặc đồng phục mà chẳng giáo viên nào dám nhắc nhở, vạn nhất để bà Trần nhìn thấy cậu ta ngày nào cũng tìm cậu, người bị gọi lên khiển trách là cậu đấy.”

Tưởng Từ mím môi, cô biết Trần Tư Mẫn nói đúng. Ngôi trường này vốn là nơi hội tụ của những cậu ấm cô chiêu, những người mà tước vị của phụ huynh thường xuyên chiếm sóng trên các mặt báo kinh tế. Trong cái thế giới mà danh gia vọng tộc là thước đo, giáo viên cũng chỉ biết lựa chiều mà cư xử. Một khi có xung đột, chân lý luôn thuộc về kẻ có gia thế khủng hơn, còn kẻ yếu thế hơn chắc chắn phải chịu phần thua thiệt.

Huống hồ kẻ đứng bên ngoài kia là con trai chủ tịch hội phụ huynh.

Cô buông bút, đứng dậy đi ra ngoài cửa. Mấy ánh mắt trong lớp lập tức đổ dồn theo bóng lưng cô. Bành Tử Hào quen được săn đón, rõ ràng rất đắc ý với sự chú ý này, nụ cười càng thêm vẻ làm bộ làm tịch.