Chén rượu qua lại, những mảng thạch cao vuông vức trên đèn chùm trần nhà lúc gần lúc xa trong làn hơi rượu. Khi tiếng người huyên náo thì chúng thật xa, khi men rượu xông lên đại não thì chúng lại thật gần. Cả tối nay Hà Tĩnh luôn muốn tham lam nhìn thêm bóng hình ấy vài lần, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi thật trớ trêu, anh lại ngồi quay lưng về phía bàn chính, ngay cả một cơ hội nhìn trộm cũng không có.
Nhân lúc đưa thuốc cho anh em bàn bên, anh nhanh chóng liếc mắt về phía bàn chủ tọa.
Không thấy người đâu.
Chậc. Dù sao ở đây cũng toàn là những kẻ cùng hội cùng thuyền, miệng mồm văng tục, tác phong thô lậu, người bình thường ngồi xuống hai mươi phút là đã muốn bỏ đi, huống hồ là cô.
Nghĩ đến đây, Hà Tĩnh thấy buổi tối này thật vô vị: “Anh ra ngoài hít thở chút, uống hơi nhiều rồi.”
Anh buông một câu, cầm bao thuốc và bật lửa trên bàn đút vào túi rồi bước ra ngoài, mặc kệ Hà Võ gọi với theo sau lưng: “Ơ kìa anh, anh đã uống bao nhiêu đâu—”
Hà Tĩnh đi dọc theo lối đi giữa các bàn tiệc, hướng về phía cửa nách, vừa đi vừa rút thuốc châm lửa.
“Đệch, lúc này thì bật phát ăn ngay, rõ ràng tối nay mày muốn làm tao bẽ mặt mà.” Hà Tĩnh rủa thầm cái bật lửa vô tội, chán nản ngậm điếu thuốc.
Ra ngoài là con hẻm nhỏ bên cạnh đường Sơn Đông giao với đường Di Đôn. Đẩy cửa nách, băng qua lối đi, ánh đèn đường cũ kỹ hắt xuống một luồng sáng mờ ảo mông lung. Gió đêm oi bức, mang theo mùi hương u uẩn trộn lẫn trong làn khói nicotine.
Phía trước bên trái, tà váy trắng, chủ nhân của hương hoa hồng.