Tưởng Từ băng qua sân trước mở cửa vào nhà, cúi người thay giày ở huyền quan mới nghe thấy tiếng động cơ mô tô gầm rú xa dần. Trong đầu cô bất chợt hiện lên gương mặt hơi cúi xuống của Hà Tĩnh, vẻ mặt nghiêm túc thận trọng vì sợ làm đau tóc cô.

Cái hình ảnh đó thế mà lại có chút vương vấn không tan.

“A Từ về rồi à?” Giọng của Tưởng Hưng kịp thời cắt đứt dòng suy nghĩ của Tưởng Từ.

“Con về rồi, ba.”

Tưởng Từ xỏ dép lê, bước vào phòng khách rộng rãi sáng sủa. Tưởng Hưng ngồi giữa bộ sofa da bò màu nâu sẫm, mặt ghế lún xuống một góc độ dễ chịu bao bọc lấy ông, trên tay là tờ báo ngày hôm nay vẫn chưa xem hết.

Ông gập báo lại, tháo kính trên sống mũi, quay đầu nhìn Tưởng Từ: “Tối nay con đi đâu mà về muộn thế này?”

“Sau bữa tối Tư Mẫn rủ con đến một tiệm sách cũ tìm mấy cuốn sách tiếng Anh, mải quá nên về hơi trễ ạ.” Tưởng Từ nói dối mà mặt không đổi sắc, nhịp tim vẫn bình thản như thường.

“Lần sau đừng về muộn như vậy nữa. Thích đọc sách là tốt, nhưng con gái thì phải ra dáng con gái. Giờ này còn đi ngoài đường toàn là mấy đứa hút thuốc đua xe đêm không về nhà, đừng tự làm mình mất giá như thế.”

Tưởng Hưng rõ ràng xuất thân là giang hồ, nhưng nhất quyết không cho con gái dính dáng một chút nào đến thói hư tật xấu xã hội.

“Làm gì mà nghiêm trọng như ba nói chứ, bạn học của con buổi tối đều đi chơi cả mà. Pháp luật cũng đâu có quy định rõ ràng làm con gái thì phải như thế nào, ba cổ hủ quá rồi.” Tưởng Từ phản bác, “Hơn nữa những điều ba nói cũng đâu phải chuyện xấu, chuyên mục phỏng vấn đêm trên TV cũng tôn trọng phụ nữ, đề cao nam nữ bình đẳng. Phụ nữ vẫn có thể lái máy bay chiến đấu, làm giám đốc công ty, tham gia tranh cử Thống đốc đấy thôi.”