“Bác sĩ Lê, đây là đạn bi đúng không?”
Một con chim cắt lưng đỏ đang hôn mê do thuốc mê nằm ngoan ngoãn trên bàn mổ, thân hình được phủ một tấm khăn vô trùng. Nơi vùng bụng rạch một đường dài vài centimet vẫn còn vương vết máu. Lê Đông cẩn thận dùng nhíp gắp từ bụng con chim ra một viên bi tròn xoe đẫm máu, đưa lên ngang tầm mắt xem xét tỉ mỉ.
“Là viên bi đất sét.”
Một viên bi đất sét có độ cứng rất cao.
Cô thả viên bi vào khay hình quả thận, phát ra một tiếng “cạch” lanh lảnh.
Người trợ lý bên cạnh khẽ buông vài câu chửi thề, dùng tiếng Slovenia lải nhải không ngừng với một tình nguyện viên khác về tác hại của súng cao su, cho đến khi loáng thoáng thấy sương mặt điềm tĩnh của Lê Đông mới chịu im bặt.
Động tác của Lê Đông vô cùng dứt khoát. Cô đã hoàn thành việc cầm máu một mình, việc khâu vết thương cũng đang đi đến những bước cuối cùng. Lúc này cô trợ lý mới nhận ra mình mải mê phàn nàn mà quên béng mất công việc chính, hai má cô ấy bất giác nóng ran. Cô ấy vội vàng tìm việc để làm, tiện miệng hỏi Lê Đông bằng tiếng Anh: “Bác sĩ Lê, lần này viện mời chị quay lại làm phẫu thuật thế này, có làm lỡ chuyến bay về nước của chị không?”
“Không sao, ngày mai chị mới bay.”
Lê Đông khâu xong vết thương cho chú chim cắt, kiểm tra lại trạng thái của nó một lượt rồi ra hiệu cho trợ lý chuyển nó vào phòng chăm sóc đặc biệt.
“Tạ ơn trời đất,” Cô trợ lý thở phào, “Bác sĩ Lê, chị thật sự không cân nhắc việc ở lại Slovenia sao? Tuy ở đây không rộng như Trung Quốc, nhưng công việc lại nhẹ nhàng, phong cảnh tươi đẹp, lại còn có cả những anh chàng đẹp trai tranh nhau bắt chuyện, còn cầu hôn chị nữa.”