Dùng xong bữa tối rồi đi bộ về nhà, đồng hồ mới chỉ điểm hơn chín giờ.

Lê Hữu tràn trề sinh lực hệt như một chú hổ con vừa ăn no, cả người cậu bé đầy ắp sức lực chỉ đợi để xả ra.

Lê Đông cởi áo khoác vắt lên lưng tựa sofa, cô mở bung chiếc vali nhỏ của Lê Hữu: “Con xem có món đồ nào chưa cất thì cất nốt đi, kiểm tra lại xem có để quên gì không nhé.”

“OK, mommy!”

“Nói tiếng Trung đi con.”

“Không thành vấn đề, người mẹ mà con yêu nhất!”

Đúng là một ông cụ non dẻo miệng.

Lê Đông mỉm cười bước sang góc bên kia, cô mở két sắt, ôm ra hai chiếc hộp gỗ sưa đỏ một to một nhỏ, màu sắc nhuốm màu thời gian nhưng vẫn bóng bẩy, trên mặt hộp lần lượt khắc tên “Lê Đông” và “Lê Hữu”.

Lê Hữu xúm lại gần, mở chiếc hộp gỗ khắc tên mình ra, cậu đổ hết đồ bên trong ra để kiểm kê: vài chiếc máy bay gấp bằng giấy đã nhàu nhĩ, những hòn đá nhỏ chẳng có gì nổi bật, mấy nhánh cây nhặt được ở đâu đó, những chiếc lá vàng được ép plastic cẩn thận, vài bức ảnh chụp mờ nhòe, và cả một con robot biến hình đã chơi đến mức rụng mất một cánh tay…

Cuối cùng, cậu nhóc đặt một phong thư căng phồng lên trên cùng, vỗ vỗ hai cái, cái miệng nhỏ lẩm bẩm: “Con phải mang những bức thư này về Trung Quốc, đợi đến sinh nhật ba sẽ tặng cho ba.”