Dương Liễu cựa quậy không yên trên ghế.

Lê Đông rất nổi tiếng trong giới bảo tồn động vật hoang dã. Dương Liễu đã nghe danh cô từ lâu, biết cô là người khiêm nhường, lịch sự và vô cùng dễ gần. Qua buổi phỏng vấn trực tuyến và những lần trao đổi sau đó, ấn tượng cô mang lại cũng y như lời đồn. Ngay cả hôm phỏng vấn, cậu con trai nhỏ của cô vô tình lọt vào ống kính, cách màn hình ngọt ngào gọi các cô ấy là dì, rồi lại lanh lợi xin lỗi vì sự đường đột của mình. Dáng vẻ đáng yêu và hào phóng của cậu bé phần nào cũng phản ánh được tính cách của người mẹ.

Vậy mà từ lúc lên xe đến giờ, Lê Đông cứ rũ mắt ngồi im lìm không nói một lời. Có phải là vì sếp Hoắc đang ngồi cạnh không?

Vì tính chất công việc, Dương Liễu từng nhìn thấy Hoắc Dư Hành từ xa vài lần. Đúng như những gì người ta hay bàn tán, anh nho nhã, lạnh lùng, diện mạo tinh tế, hoàn hảo. Từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên sự giáo dưỡng và sức hấp dẫn vô cùng.

Nhớ lại sếp Hoắc vốn vạn năm không bao giờ lên tiếng trong nhóm chat, mấy hôm trước bỗng dưng lại buông lời chào mừng bác sĩ Lê nhậm chức, Dương Liễu sinh lòng tò mò, cô ấy lén lút quan sát qua gương chiếu hậu.

Ở hàng ghế sau, hai người với ngoại hình vô cùng xứng đôi: một người rũ mắt lật xem tài liệu, một người quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Khí chất phân minh rõ rệt, một lạnh lùng, một ấm áp.

Cách điểm đến còn một rưỡi chạy xe. Trong xe chỉ có tiếng nhạc văng vẳng. Dương Liễu là người hoạt bát, cô ấy không chịu nổi sự trầm mặc này. Nhịn được năm phút, cô ấy ho nhẹ một tiếng, xách một hộp đồ chơi từ dưới chân lên ôm vào lòng, quay đầu ra sau để phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: “Bác sĩ Lê.”

Lê Đông quay đầu lại, khóe môi hiện lên nụ cười mỉm quen thuộc: “Gọi tôi Lê Đông là được rồi.”

Dương Liễu bị nụ cười ấy làm cho chói mắt: “Dạ vâng, đây là quà gặp mặt mọi người chuẩn bị. Vì chưa biết sở thích của chị nên bọn em mua đồ chơi tặng Tiểu Hữu.”

“Mọi người khách sáo quá,” Lê Đông dịu dàng nói lời cảm ơn, ánh mắt lướt qua bao bì món đồ chơi, “Tiểu Hữu…”