Hoa tuyết ngoài cửa sổ lả tả rơi xuống, nhiệt độ cực thấp. Lớp nước đọng trên mặt kính cửa sổ bên ngoài đã đóng băng thành những bông hoa tuyết bám chặt, trong khi hơi ấm hầm hập trong phòng lại phả lên mặt kính bên trong một lớp sương mờ mờ. Căn phòng vuông vức này như bị hai lớp kính ngăn cách thành một không gian độc lập, thời gian ở đây được tính riêng, trôi qua chậm chạp hơn thế giới bên ngoài rất nhiều, chậm đến mức lòng bàn tay Dương Liễu tứa cả mồ hôi.

Ánh mắt Lê Đông và Hoắc Dư Hành va vào nhau, không ai nhường ai nửa bước.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, cô bỗng bật cười, lắc đầu từ chối: “Hạt dẻ ngọt quá, trước đây tôi thích ăn, giờ thì không hợp nữa rồi.”

Sắc mặt Hoắc Dư Hành đen kịt lại. Bầu không khí còn ngột ngạt hơn cả trước khi Lê Đông lên tiếng. Dương Liễu cười gượng gạo cố gắng vãn hồi tình thế, cô ấy gắp vội một miếng hạt dẻ nhai nhóp nhép: “Haha để em thử xem, em đặc biệt thích ăn đồ ngọt, từ nhỏ đến lớn đều thích, đến thay răng cũng sớm hơn bạn bè cùng trang lứa nữa…”

Bầu không khí sau đó cũng chẳng tính là tốt đẹp gì. Dương Liễu nỗ lực tìm chủ đề bắt chuyện, Phương Hoài thỉnh thoảng hùa theo vài câu cho có lệ, hai người còn lại thì tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.

Đợi đến khi mọi người sắp ăn xong, Dương Liễu ra ngoài thanh toán. Phương Hoài cũng nối gót đi theo.

“Cạch” một tiếng.

Hoắc Dư Hành đặt đũa xuống, anh rút khăn giấy lau nhẹ khóe môi rồi thong thả gập tờ giấy lại. Khóe môi anh khẽ nhếch lên, mang theo ý cười trào phúng.

“Vài năm không gặp, khẩu vị của bác sĩ Lê thay đổi nhanh thật đấy, nói dối cũng không cần nháp luôn.”

Lê Đông biết anh đang ám chỉ điều gì.