Hàng mi Lê Đông khẽ chớp, cô tắt màn hình điện thoại rồi ngẩng đầu lên.

Ngay khi chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền rơi bộp xuống mặt bàn, vô số ánh mắt lập tức đổ dồn về phía này. Thế nhưng, trái ngược với lần trước, không một ai dám hùa theo reo hò hay trêu chọc gì nữa.

Lý do thứ nhất là vì mọi người không đủ thân thiết với Hoắc Dư Hành để dám đùa giỡn. Lý do thứ hai, đây rõ ràng là một màn khiêu chiến công khai và trực diện giữa hai người đàn ông trưởng thành. Một tình huống sặc mùi thuốc súng thế này, rất khó để thu dọn tàn cuộc nếu có gì đó đi quá giới hạn.

“Để tôi làm trọng tài cho.” Vu Tư Xuyên đúng lúc đứng lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

Vài nhân viên bên CI liền lên tiếng trêu chọc để làm dịu tình hình: “Sếp ơi, anh không định xuống sân tham chiến luôn sao?”

Vu Tư Xuyên cười xòa từ chối: “Tôi mà tham gia thì bên trung tâm cứu hộ đành phải cho sếp Tần ra nghênh chiến mất thôi.”

Nhìn đi nhìn lại, trung tâm cứu hộ cử ra được ba đại diện nam thì đã có hai người là “lính đánh thuê” rồi. Muốn gom đủ người tham gia thì đành phải lôi phái yếu ra trận.

Xét về mặt thể lực, phụ nữ bẩm sinh đã chịu thiệt thòi hơn đàn ông.

Chưa kể mấy cô nàng bên trung tâm cứu hộ ai nấy trông cũng liễu yếu đào tơ, mỏng manh như gió thổi là bay. Trong khi đó, Tần Tuế An lại nổi tiếng khắp giới là một người sếp cực kỳ bao che, bảo vệ nhân viên của mình.

Mấy người ngồi cùng bàn bật cười rôm rả.