Cả nhóm vui chơi thỏa thích ở khu cắm trại cho đến khi mặt trời xế bóng mới rục rịch chuyển sang khách sạn suối nước nóng.
Dọc đường đi, Lê Hữu tranh thủ ngủ gà ngủ gật được một lúc. Đến khách sạn, cậu nhóc lại sạc đầy 100% pin, tràn trề năng lượng. Dì Dương dắt Lê Hữu đi tìm bé Kỳ Kỳ để cùng nhau khám phá khu vui chơi trẻ em của khách sạn. Lê Đông thì bị nhóm Dương Liễu lôi xềnh xệch đi ngâm mình suối nước nóng và mát-xa thư giãn. Trên đường đi, họ tình cờ chạm mặt nhóm các đồng nghiệp nam của trung tâm và bên CI cũng đang tụ tập đi tắm suối.
Trút bỏ lớp quần áo vướng víu bên ngoài, dưới hồ nước nóng chỉ còn độc chiếc quần bơi, vóc dáng của các nam thanh niên được dịp phô bày rõ mồn một.
Dương Liễu ngó trộm vài cái, rồi lắc đầu ngán ngẩm thu ánh mắt về. Cô ấy quay sang hỏi Lê Đông: “Sếp Hoắc nhà chị đâu rồi, sao không ra tắm cùng mọi người?”
Nhà chị? Lê Đông suýt nữa thì sặc nước bọt vì cách dùng từ của cô nàng: “Hả?”
Dương Liễu nháy mắt đầy ẩn ý, vẻ mặt tinh quái: “Hai người lén lút quay lại với nhau từ bao giờ thế? Lúc chiều em nghe rõ ràng Hữu Hữu gọi sếp Hoắc là ‘ba’ đấy nhé!”
Đầu Lê Đông giật giật.
Cô vừa bất ngờ, lại vừa không thấy bất ngờ cho lắm.
Bởi vì đây đích thị là cái trò mà Lê Hữu hoàn toàn có khả năng tự biên tự diễn.
Lúc cô từ chỗ Lâm Tỉnh quay lại, dì Dương đang đưa Lê Hữu đi thay chiếc quần lấm lem bùn đất. Hoắc Dư Hành thì đang đứng trò chuyện với giáo sư Vu Tư Xuyên. Sau đó, hai người một lớn một nhỏ này không hề chạm mặt nhau nữa. Trên đường về, Lê Hữu lại mải ngủ gật, nên chẳng ai kịp báo cáo cho cô biết chuyện cậu nhóc vừa tự ý “tuyển” cho mình một người cha mới.